XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
br /> Một vẻ mơ màng kỳ quái đột nhiên hiện ra trên gương mặt Hermione . Cô bé từ từ đưa một bàn tay lên và lùa những ngón tay vào tóc. Ron lo lắng nhìn Hermione :

“Bồ có sao không?”

Hermione hết hơi nói:

“Không sao?”

Cô bé lại lùa những ngón tay vô tóc, và rồi đưa tay lên miệng, như thể đang nói vô một cái máy ghi âm bỏ túi vô hình; Harry và Ron trợn mắt nhìn nhau.

Hermione đăm đăm nhìn khoảng không trước mặt, cô bé nói:

“Mình có một ý kiến. Mình nghĩ là mình biết… bởi vì không ai có thể nhìn thấy… ngay cả thầy Moody … và mụ ta rất có thể đã trèo qua thành cửa sổ… nhưng mà mụ ta đâu được phép… mụ ta nhất định không được phép… mình nghĩ là mình bắt thóp được mụ ta rồi! Mình chỉ cần vô thư viện hai phút thôi – để cho chắc chắn!”

Nói xong, Hermione chụp lấy cí cặp của mình và lao như mũi tên ra khỏi Đại sảnh đường. Ron gọi với theo cô bé:

“Ê! Mười phút nữa tụi mình phải thi môn Lịch sử pháp thuật đó nha!”

Ron quay lại nói với Harry :

“Mèn ơi, Hermione phải thực sự căm ghét mụ Rita tận xương mới dám liều trễ một môn thi. Bồ định sẽ làm gì trong lớp thầy Binns hả? Lại đọc à?”

Là quán quân, Harry được miễn những bài thi cuối khóa, cho nên cứ tới giờ thi các môn, Harry ngồi ở cuối lớp học tra cứu thêm những bùa chú ma thuật cho bài thi thứ ba của nó.

Harry nói với Ron:

“Chắc vậy.”

Nhưng vừa lúc đó giáo sư McGonagall đi vào, bước dọc theo dãy bàn nhà Gryffindor hướng về phía Harry . Bà nói:

“Potter, các quán quân sẽ họp trong phòng ngoài Đại sảnh đường sau bữa điểm tâm.”

“Nhưng tối nay mới bắt đầu bài thi thứ ba mà cô!”

“Cô biết điều đó. Potter à. Con biết không, gia đình các quán quân được mời tới để xem bài thi cuối cùng của cuộc thi đấu. Đây chẳng qua là một dịp để con gặp gỡ chào hỏi người thân đó mà.”

Giáo sư bước đi. Harry há hốc miệng ngó theo bà. Nó nói:

“Cổ cũng đâu có mong gì tụi nhà Dursley tới đây, đúng không?”

Ron nói:

“KHông biết. Nhưng Harry à, mình phải gấp rút lên đây, mình sắp trễ bài thi của thầy Binns rồi. Gặp lại bồ sau nha.”

Harry ăn nốt bữa điểm tâm của nó trong Đại sảnh đường trống vắng. Nó nhìn thấy Fleur Delacour đứng dậy bên kia dãy bàn nhà Ravenclaw và cùng với Cerdic đi ngang qua sảnh đường đến gian phòng bên hông rồi cùng nhau đi vào đó. Chỉ một lát sau là Krum niễng vai lừ đừ đến nhập bọn hai người kia. Harry vẫn cứ ngồi tại chỗ. Nó thiệt tình không muốn đi vô căn phòng đó. Nó đâu có gia đình. Đằng nào thì cũng sẽ chẳng có người thân nào đến đây để xem nó liều mạng. Nhưng khi đứng lên, nghĩ là nó nên vô thư viện kiếm thêm tư liệu về các món bùa phép ma thuật, thì cánh cửa bên hông sảnh đường mở ra, và Cerdic thò đầu ra nói:

“Harry ơi, lại đây mau, họ đang chờ bồ.”

Harry đứng dậy, bối rối không thể nào diễn tả được.Chẳng lẽ gia đình Dursley lại đến đây sao trời? Nó băng ngang qua sảnh đường mở cánh cửa phòng họp ra.

Cerdic và ba má nó ngồi ngay bên trong cánh cửa. Viktor Krum ngồi ở góc đằng kia, trò chuyện với bà má tóc đen và ông cha bằng tiếng Bungary líu lo. Krum rõ ràng là được di truyền cái mũi khoằm của ba nó. Bên kia phòng là cô nàng Fleur đang liến thoắng kể chuyện bằng tiếng Pháp với bà má. Em gái của Fleur , Gabrielle, đang cầm tay má. Cô bé giơ tay vẫy Harry , Harry c

Trang: [<] 1,322,323,[324],325,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):