ng vẫy tay đáp lễ, nhoẻn miệng cười. Và rồi Harry nhìn thấy bà Weasley cùng anh Bill đứng phía trước lò sưởi, tươi cười với nó.
Harry toét miệng cười tới mang tai, đi về phía họ, bà Weasley hồi hộp nói:
“Ngạc nhiên quá hén! Có tưởng nổi là bác đến đây xem con thi đấu không, Harry ?”
Bà cúi xuống và hôn lên má Harry .
Anh Bill nhe răng cười với Harry và bắt tay nó:
“Em khỏe hả? Anh Charlie cũng muốn đến lắm, nhưng ảnh không thể kiếm được thì giờ. Ảnh nói em đã chinh phục con Đuôi-Gai Hungary một cách tài tình không tin nổi.”
Harry nhận thấy cô nàng Fleur Delacour cứ nhìn qua vai bà má mà ngắm anh Bill có vẻ thích lắm. Harry có thể nói là cô nàng không phản đối gì hết cái sự tóc dài hay bông tai lủng lẳng răng nanh.
Harry rù rì với bà Weasley :
“Bác thiệt là tốt quá. Hồi nãy con cứ tưởng… gia đình Dursley …”
Bà Weasley bĩu môi:
“Hứ.”
Bà luôn luôn cố kiềm chế việc chỉ trích gia đình Dursley trước mặt Harry , nhưng mắt bà cứ long lên mỗi khi nghe nói tới họ.
Anh Bill nhìn quanh căn phòng (Bà Violet, bạn của bà Béo, nháy mắt với anh Bill từ trong khuôn tranh của bà).
“Anh đã không có dịp về thăm trường cũ suốt năm năm trời. Bức tranh của ông hiệp sĩ điên có còn đây không? Ngài Cadogan ấy?”
Harry từng gặp Ngài Cadogan năm ngoái rồi, nó kêu lên:
“À, vẫn còn.”
Bill hỏi tiếp:
“Còn bà Béo?”
Bà Weasley nói:
“Hồi bác còn đi học là đã thấy bà Béo ở đây rồi. Có một lần bác trở về phòng ngủ lúc bốn giờ sáng, bị bà Béo cho đứng ngoài suốt tới sáng luôn…”
Anh Bill nhìn má mình ngạc nhiên, anh thăm dò:
“Má làm gì ở ngoài phòng ngủ lúc bốn giờ sáng?”
Bà Weasley nhoẻn miệng cười, hai mắt nhấp nháy:
“Má với ba con đi dạo ban đêm. Ba con bị Apollyon Pringle bắt được – hồi đó ôg Pringle là giám thị - ba của con vẫn còn bị ổng “mạc-kê” đó.”
Anh Bill nói:
“Em dẫn tụi này đi thăm một vòng đi Harry !”
“Dạ, được chứ!”
Harry sốt sắng nói. Mọi người đi trở lại cánh cửa mở ra Đại Sảnh đường. Khi bọn Harry đi ngang qua ông Amos Diggory , ông ngoái đầu nhìn lại:
“Cháu đó hả?”
Ông nhìn Harry từ đầu đến chân.
“Bác cá là cháu vẫn không cảm thấy thỏa mãn lắm một khi Cerdic vẫn đạt được điểm số bằng cháu, đúng không?”
Harry hỏi:
“Nghĩa là sao ạ?”
Cerdic thấp giọng nói với Harry :
“Đừng để ý ba mình. Từ lúc đọc những bài báo của Rita Skeeter về cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật , ba mình tức lắm… bồ biết đó, mụ ta viết như thể bồ là quán quân duy nhất của trường Hogwarts vậy.”
Khi ông Amos Diggory bắt đầu đi ra cửa với anh Bill và bà Weasley , ông nói lớn, đủ để cho Harry nghe:
“Nó cũng đâu có thèm đính chính, đúng không? Dù vậy, con cũng sẽ cho nó biết tay, hả Cerdic ? Con từng đánh bại nó một phen, đúng không?”
Bà Weasley tức giận nói:
“Mụ Rita đã đi quá đà trong việc gây rắc rối này, ông Amos à. Tôi cứ tưởng ông phải biết chuyện đó chứ, ông làm việc ở Bộ Pháp Thuật mà!”
Ông Diggory tỏ vẻ như muốn nói một điều gì phẫn nộ lắm, nhưng bà vợ của ông đã đặt một bàn tay lên cánh tay của ông, và ông chỉ nhún vai rồi quay đi.
Harry hướng về một buổi sáng thú vị được đi dạo
Trang:
[<] 1,
323,
324,[325],
326,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):