80s toys - Atari. I still have
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
trong nắng với anh Bill và bà Weasley , chỉ cho họ xem toa xe nhà Beauxbatons và tàu Durmstrang . Bà Weasley bị cây Liễu Roi hớp hồn, cái cây đó chỉ được trồng sau khi bà ra trường và suốt buổi bà cứ nhớ hoài ông giữ khóa tiền nhiệm trước lão Hagrid , một lão tên gọi là Ogg.

Khi ba người đi vòng quanh tòa nhà lồng kiếng, Harry hỏi:

“Anh Percy khỏe không?”

Anh Bill nói:

“Không khỏe lắm.”

Bà Weasley hạ thấp giọng và nhìn xung quanh:

“Nó buồn bực lắm. Bộ Pháp Thuật muốn giữ bí mật vụ mất tích của ông Crouch , nhưng Percy cứ bị lôi vô bẫy của những câu hỏi về những chỉ thị mà ông Crouch đã gửi cho nó. Dường như họ nghĩ là những chỉ thị đó không thực sự do ông Crouch viết ra. Percy đúng là bị nhiều áp lực căng thẳng quá. Họ không cho nó thay thế vai trò khảo thứ năm của ông Crouch ở cuộc thi đấu vào tối nay nữa. Ông Cornelius Fudge sẽ làm việc đó.”

Harry , anh Bill và bà Weasley trở lại tòa lâu đài.

“Má! … Anh Bill!”

Ron tỏ ra sửng sốt khi nó ngồi vào bàn ăn nhà Gryffindor :

“Má với anh làm gì ở đây?”

Bà Weasley rạng rỡ nói:

“Đến xem Harry thi đấu trận cuối cùng, chứ còn làm gì nữa? Má phải nói là lâu lâu có dịp thay đổi không khí cũng hay, khỏi phải nấu cơm. Bài thi của con ra sao?”

Ron nói:

“À… tàm tạm. Không thể nào nhớ nổi tên của những yêu tinh nổi loạn, cho nên con đành chế ra một mớ. Cũng được thôi.”

Gương mặt bà Weasley nghiêm lại, trong khi Ron thản nhiên lấy cho mình một miếng bánh bự, và nói tiếp:

“Tất cả lũ yêu tinh đó đều có tên na ná như Bodrod Râu hay Urg Dơ gì đó, nên đặt tên cho chúng cũng không khó lắm.”

Fred , George và Ginny cũng tới ngồi bên cạnh, và Harry được hưởng những giây phút hạnh phúc như thể nó được sống trở lại những ngày ở trang trại Hang Sóc. Nó quên béng đi nỗi lo lắng về bài thi tôi nay. Và cho tới khi Hermione xuất hiện ở giữa buổi ăn trưa, Harry mới sức nhớ ra là Hermione đã bị một cơn nhức đầu vì mụ Rita Skeeter .

“Bồ có định nói với tụi này…”

Hermione lắc đầu một cách đầy cảnh giác, mắt liếc sang bà Weasley . Bà Weasley nói với Hermione bằng một giọng khô cứng hơn bình thường:

“Chào Hermione .”

Nụ cười của Hermione sượng ngắt trước cái vẻ mặt lạnh lùng của bà Weasley . Cô bé đáp:

“Chào bác.”

Harry nhìn giữa hai người đó rồi nói:

“Bác Weasley à, bác đâu có tin cái đồ rác rưởi mà mụ Rita viết trên Tuần san Nữ phù thủy , phải không bác? Hermione không phải là bồ của cháu đâu.”

Bà Weasley nói:

“Ối, không! KHông… dĩ nhiên là bác đâu có tin.”

Sau đó bà Weasley tỏ ra thân mật với Hermione hơn.

Harry , Bill và bà Weasley lại đi dạo quanh tòa lâu đài cho hết buổi trưa, rồi trở về Đại sảnh đường để dự bữa tiệc chiều. Lúc này có thêm ông Cornelius Fudge và ông Ludo Bagman ngồi ở bàn tiệc của giáo viên. Trông ông Bagman hết sức phấn khởi, nhưng ông Fudge ngồi bên cạnh bà Maxime thì tỏ ra nghiêm nghị và không nói năng gì hết. Bà Maxime thì mải miết tập trung vô cái đĩa của bà, và Harry thấy đôi mắt của bà có vẻ đỏ hoe. Lão Hagrid cứ liếc chừng bà dọc theo dãy bàn ăn.

Có nhiều món ăn hơn ngày thường, nhưng Harry đã bắt đầu cảm thấy lo lắng rồi, không ăn uống được bao nhiêu. Khi cái trần được phù phép phía trên đầu nó bắt đầu chuyển từ mầu trời xanh lơ sang màu t

Trang: [<] 1,324,325,[326],327,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):