m thẫm hoàng hôn, thì cụ Dumbledore đứng dậy từ phía trên bàn giáo viên. Mọi người im lặng.
“Thưa quí bà và quí ông, trong năm phút nữa tôi sẽ xin mời quí vị quá bước xuống sân bóng Quidditch để chứng kiến bài thi cuối cùng của cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật . Bây giờ , mời các quán quân đi theo ông Bagman đi xuống sân vận động.”
Harry đứng dậy. Tất cả dân Gryffindor ngồi dọc dãy bàn đều vỗ tay hoan hô nó. Anh em nhà Weasley và Hermione cùng cầu chúc nó may mắn, và khi nó đi ra khỏi Đại sảnh đường cùng với Cerdic , Fleur và Krum .
Khi cả bọn bước xuống mấy bậc thềm đá, ông Bagman hỏi:
“Cảm thấy ổn chứ, Harry ? Vững tim không?”
Harry đáp :
“Con không sao.”
Nói vậy cũng kể như đúng; Harry có căng thẳng, nhưng khi đi ra sân vận động, nó cứ ôn lại trong đầu những lời nguyền cũng những bùa chú mà nó đã thực tập, và cái ý thức rằng nó có thể nhớ hết những cái đó khiến cho nó cảm thấy khá hơn rất nhiều
Ông Bagman và bốn quán quân bước vào sân vận động – cái sân mà bây giờ đã hoàn toàn không còn nhận ra được nữa. Những hàng giậu cao hơn sáu thước chạy suốt đường biên sân bóng. Ngay phía trước mắt họ là một khoảng trống: đó là lối vào mê lộ mêng mông. Hành lang đằng sau lối vào đó trông tăm tối âm u đến sởn tóc gáy.
Năm phút sau, các khán đài bắt đầu đầy người; không khí tràn ngập tiếng trò chuyện háo hức và tiếng bước chân rần rần của hàng trăm học sinh đang dồn về các chỗ ngồi. Bầu trời bây giờ trong thăm thẳm và những ngôi sao đầu tiên đã bắt đầu xuất hiện. Lão Hagrid , giáo sư Moody , giáo sư McGonagall , và giáo sư Flitwick đang bước vào sân vận động, đến gần ông Bagman cùng các quán quân. Người nào cũng đeo một ngôi sao bự chảng sáng lấp lánh màu đỏ trên vành nón của mình, tất cả đều đội nón, ngoại trừ lão Hagrid , lão đeo ngôi sao trên lưng cái áo khoác lông chuột chũi.
Giáo sư McGonagall nói với các quán quân:
“Chúng tôi sẽ đi tuần tra ở bên ngoài mê lộ. Nếu các trò gặp khó khăn và cần được cứu, thì hãy phóng tia sáng đỏ lên không trung, một người trong chúng tôi sẽ đến giải cứu, các trò hiểu rõ chưa?”
Các quán quân gật đầu.
Ông Bagman bèn hớn hở nói với bốn giám thị:
“Vậy thì quí vị đi đi!”
Lão Hagrid thì thầm:
“Chúc may mắn nghe Harry !”
Rồi lão cùng ba người kia đi khỏi, theo những hướng khác nhau, đến những trạm gác của họ ở quanh mê lộ.
Bấy giờ ông Bagman mới chĩa đầu cây đũa phép vô cổ họng của ông, rì rầm:
“Sonorus!”
Và một giọng nói được tăng âm pháp thuật vang vọng khắp các khán đài:
“Thưa quí nương và thưa quí ngài, bài thi thứ ba và là bài thi cuối cùng của cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật sắp sửa bắt đầu. Xin cho phép tôi nhắc lại điểm số hiện nay của các thí sinh! Cùng đứng ở đầu bảng là Cerdic Diggory và Harry Potter , mỗi người được tám mươi lăm điểm. Cả hai đều là học sinh trường Hogwarts !”
Tiếng vỗ tay và tiếng hò reo hoan hô chấn động cả khu rừng Cấm đến nỗi lũ chim trong rừng xao xác bay vụt cả lên, trên bầu trời đang tối dần.
“Đứng hàng thứ hai là Viktor Krum của học viện Durmstrang , với tám chục điểm!”
Lại thêm một tràng vỗ tay vang dội.
“và ờ vị trí thứ ba là Fleur Delacour của việc hàn lâm Beauxbatons .”
Harry nhận ra bà Weasley , anh Bill, Ron, và Hermione ở lưng chừng khán đài
Trang:
[<] 1,
325,
326,[327],
328,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):