́ ngập ngừng nói:
“Tôi có thể... nghe lại một lần nữa không... chậm hơn một chút.”
Bà Nhân sư nháy mắt với Harry , mỉm cười, và ngâm lại bài thơ đố.
Harry hói:
“Có phải tất cả những gợi ý trên đều đúc kết vào một sinh vật mà tôi không muốn hôn không?”
Bà Nhân sư chỉ mỉm một nụ cười bí ẩn. Harry coi nụ cười đó tương đương cái gật đầu. Harry sàng cái đầu nó cầu may thử. Có cả đống sinh vật mà nó chẳng đời nào muốn hôn cả. Ý nghĩ đầu tiên của nó là con Quái Tôm Đuôi Nổ , nhưng nó linh cảm đó không phải là câu trả lời. Nó phải phăng theo manh mối được gợi ý từ những câu thơ trên thôi...
Harry ngó bà Nhân sư chăm chăm và lẩm bẩm:
“Một người giả trang... chỉ nói dối... đó phải là một kẻ lửa đảo. Không, đó chưa phải là câu trả lời của tôi! Một... tên gián điệp? Mình sẽ quay lại ý này sau... Bà làm ơn nhắc lại cái gợi ý thứ hai đi!”
Bà Nhân sư đọc lại câu thơ kế. Harry lặp lại:
“Điều tu sửa cuối cùng... Ơ... chẳng hiểu nổi... ‘giữa cái giữa’... làm ơn cho tôi nghe lại cái gợi ý cuối, được không ạ?”
Bà Nhân sư ngâm lại bốn câu thơ cuối. Harry lẩm nhẩm:
“Cái âm thanh thường được nghe trong suốt cuộc tìm kiếm cái từ khó tìm được.’ Ơ... đó là... để coi... ơ.... cái âm... Ơ!”
Bà Nhân sư mỉm cười với nó.
Harry đi qua đi lại suy nghĩ:
“Gián điệp... gián... ơ... gián... nhện. Cái sinh vật mà tôi không muốn hôn... con nhền nhện!”
Bà Nhân sư mỉm cười, nụ cười rộng đến mang tai. Bà đứng dậy, duỗi chân trước ra, và rồi đứng qua một bên để cho Harry đi qua. Harry quá ngạc nhiên về sự thông minh sáng suốt của mình, nói vội hai tiếng:
“Cám ơn!”
Rồi lao như mũi tên tới trước.
Nó bây giờ hẳn đã đến gần mục tiêu rồi, nó đã đến gần... Cây đũa phép của Harry báo cho nó biết là nó đang đi đúng lộ trình; nếu mà nó không gặp một cái gì quá kinh khủng nữa, thì nó sẽ có cơ hội...
Harry vùng chạy. Có tới mấy con đường phía trước để lựa chọn. Nó thì thầm với cây đũa phép :
“Point me!”
Cây đũa xoay vòng rồi chỉ về bên phải. Harry lao vô con đường này và nhìn thấy ánh sáng ở phía trước. Cái Cúp Tam Pháp thuật đang tỏa sáng lung linh trên một chân bệ cách Harry có chừng một trăm thước. Thình lình từ một con đường phía trước nó nhảy xổ ra một hình thù đen thui.
Đó là Cerdic , anh ta đang tiến đến cái Cúp trước tiên. Cerdic đang chạy hết tốc lực về phía cái Cúp, và Harry biết là nó không đời nào bắt kịp. Cerdic cao lớn hơn nó, chân dài hơn chân nó nhiều...
Thế rồi Harry nhìn thấy có cái gì đó bự chảng trên bức tường giậu phía bên trái, đang di chuyển rất nhanh dọc theo con đường cắt ngang con đường nó đang đi. Vật đó di chuyển mau đến nỗi Cerdic suýt nữa thì đâm sầm vào. Mà Cerdic thì mắt chỉ đăm đăm nhìn chiếc Cúp, không thấy gì...
Harry thét:
“Cerdic ! Coi chừng, bên trái của anh đó!”
Cerdic ngoái đầu lại vừa đúng lúc, lách mình qua khỏi cái vật đó, tránh được một cú đụng đầu nảy lửa, nhưng trong lúc hấp tấp, Cerdic bị trư
Trang:
[<] 1,
331,
332,[333],
334,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):