tiếng thứ ba thì nhấc lên nha. Một… hai… Ba…”
Harry và Cerdic cùng nắm chặt quai cái Cúp, nhấc lên.
Lập tức Harry cảm thấy một cơn thốc mạnh phía sau rốn. Chân nó bị nhấc bổng khỏi mặt đất. Nó không thể buông tay khỏi cái quai của cái Cúp Tam Pháp Thuật; chính cái Cúp kéo nó lên cao trong tiếng gió hú và cảnh vật quay mòng mòng; Cerdic cũng bay lên bên cạnh nó.
Chương 32 Máu , thịt và xương
Harry chợt thấy hai chân mình dội mạnh vào mặt đất; cái chân bị thương của nó khụy xuống, và nó ngã nhào về phía trước; sau cùng nó buông cái Cúp Tam pháp thuật ra, ngóc đầu lên và hỏi:
“Tụi mình đang ở đâu đây?”
Cerdic lắc đầu. Anh đứng dậy, kéo Harry lên, rồi cả hai ngó chung quanh.
Chúng đã hoàn toàn ra khỏi khuôn viên trường Hogwarts; và chắc chắn đã đi rất xa – có lẽ hàng trăm dặm – bởi vì ngay cả những ngọn núi bao quanh lâu đài cũng không thấy đâu cả. Thay vào đó, chúng đang đứng trên một bãi tha ma tối thui, ở bên phải chúng là một cây thủy tùng cao to và xa xa lờ mờ bóng một ngôi nhà thờ nhỏ. Bên trái chúng nhô lên một ngọn đồi. Harry chỉ có thể nhận ra được dáng của một ngôi nhà cổ nho nhỏ trên sườn đồi.
Cerdic nhìn xuống cái Cúp Tam Pháp Thuật rồi lại nhìn Harry . Anh hỏi:
“Có ai nói với em cái Cúp này là một cái Khóa cảng không?”
“Không.”
Harry trả lời. Nó đang ngó quanh quất cái nghĩa địa. Hoàn toàn yên lặng và hơi ghê ghê.
“Có phải đây cũng được coi là một phần của bài thi không?”
Cerdic đáp:
“Anh không biết.”
Trông Cerdic có vẻ lo lắng:
“Em thấy mình có nên rút đũa phép ra không?”
“Nên.”
Harry nói, nhưng là dù sao thì cũng chính Cerdic đã đề nghị điều này chứ không phải nó.
Hai đứa rút đũa phép ra. Harry vẫn tiếp tục ngó xung quanh. Nó lại có cảm giác đang bị theo dõi. Harry buột miệng:
“Có ai đang đi tới…”
Căng mắt nhìn vào đêm tối, chúng thấy một cái bóng đang tiến tới gần hơn, đi thong thả giữa những ngôi mộ về phía chúng. Harry không thấy rõ gương mặt, nhưng theo cái cách đi đứng thì nó chắc là kẻ đó đang ôm cái gì đó trong tay. KHông biết đó là ai, chỉ biết là kẻ đó thấp, mặc một cái áo khoác có mũ trùm đầu kín mít che khuất cả gương mặt. Và – kẻ đó càng bước tới thêm, khoảng cách giữa chúng và hắn càng thu lại - Harry thấy cái vật trong tay hắn giống như một em bé… hay đó chỉ là một cái bọc khăn áo?
Harry hơi hạ thấp cây đũa phép xuống và liếc sang Cerdic . Anh ném cho nó một cái nhìn giễu cợt. Rồi cả hai quay lại theo dõi cái bóng đang tiến tới gần.
Cái bóng dừng lại bên một tấm bia mộ bằng đá cẩm thạch cao hơn chúng khoảng sáu bộ. Trong tích tắc, Harry , Cerdic và cái bóng thấp lùn đó chỉ biết ngó nhau.
Và rồi, bất ngờ, cái thẹo của Harry phát đau dữ dội. Cả đời nó chưa bao giờ đau như vậy; cây đũa phép tuột khỏi mấy ngón tay khi nó đưa tay lên ôm mặt; đầu gối nó khuỵu xuống; nó quỳ trên mặt đất và không còn thấy gì nữa; đầu của nó như muốn nứt toác ra.
Nó nghe vang lên từ xa xa, phía trên đầu nó, một giọng nói sắc lạnh:
“Giết thằng thừa đó đi!”
Một tiếng sột soạt và một giọng khác, rít lên trong bóng đêm:
“Avada Kedavra !”
Một luồng sáng màu xanh lóe lên chói mắt Harry ,và nó nghe thấy một vật gì đó nặng nề
Trang:
[<] 1,
334,
335,[336],
337,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):