đánh bại nó lúc mời được Cho Chang làm bạn nhảy trong Dạ vũ hội. Nó nói:
“Người nào đến được cái CÚp trước tiên sẽ được ghi điểm. Người đó là anh. Em đã nói với anh là em không thể thắng nổi bất kỳ cuộc đua nào với cái chân như vầy mà.”
Cerdic bước vài bước xa khỏi cái Cúp, đến gần con nhền nhện bất tỉnh, lắc đầu:
“Không.”
Harry nổi nóng:
“Đừng có cao thượng nữa. Cầm lấy nó đi , rồi chúng ta có thể ra khỏi chỗ này.”
Cerdic nhìn Harry đang chỉnh đốn lại bản thân, tay vẫn bám chặt bờ giậu. Cerdic nói:
“Em đã nói cho anh biết về vụ rồng. Nếu em không báo cho anh biết trước điều gì sắp xảy ra thì anh đã rớt đài ngay từ bài thi đầu tiên rồi.”
Harry cố chùi máu trên chân bằng vạt áo chùng, đốp chát lại:
“Em cũng đã được anh giúp lại rồi. Anh đã giúp em vụ cái trứng… Hai chúng ta kể như huề.”
Cerdic nói:
“Vụ cái trứng là do anh được giúp trước mà.”
Harry nói:
“Tụi mình vẫn huề.”
Nó thận trọng kiểm tra lại cái chân của mình: cái chân run bần bật khi nó chống đỡ cả sức nặng thân thể, nó đã bị trẹo mắt cá chân khi con nhền nhện khổng lồ rớt lên người nó.
Cerdic vẫn khăng khăng nói:
“Lẽ ra em đã có nhiều điểm hơn trong bài thi thứ hai. Em đã ở lại để cứu tất cả đám con tin. Lẽ ra anh cũng phải làm điều đó.”
Harry cay đắng nói:
“Em là người duy nhất ngu đến mức tin vào bài ca đó! Anh làm ơn lấy cái Cúp đi!”
Cerdic nói:
“Không!”
Anh bước qua đám chân cẳng nhền nhện tùm lum trên mặt đất để đến đứng bên cạnh Harry . Harry trợn mắt ngó Cerdic . Anh ấy thành thật. Anh ấy đang từ chối một thứ vinh quang mà nhà Hufflepuff chưa hề có được trong hàng thế kỷ qua.
Cerdic nói:
“Cố lên!”
Trông Cerdic thì thấy để nói cái điều này dường như anh đã phải dốc hết sức lực ruột gan ra mà cân nhắc, nhưng nét mặt anh cương quyết, hai tay anh khoanh lại, dường như anh đã quyết định dứt khoát rồi.
Harry nhìn Cerdic rồi nhìn cái Cúp. Trong một khoảnh khắc huy hoàng, Harry nhìn thấy hình ảnh nó cầm cái cúp chạy ra khỏi mê lộ. Nó nhìn thấy nó giơ cao cái Cúp Tam pháp thuật, nghe tiếng gầm của đám đông, nhìn thấy gương mặt Cho Chang sáng lên sự ngưỡng mộ, và nó nhìn thấy sự ngưỡng mộ đó rõ ràng hơn bao giờ hết… và rồi hình ảnh đó mờ đi, nó nhận thấy mình vẫn đang đứng nhìn đăm đăm gương mặt bướng bỉnh của Cerdic khuất trong bóng tối. Harry nói:
“Cả hai chúng ta cùng lấy cái Cúp vậy.”
“Cái gì?”
“Chúng ta cùng cầm lấy nó một lúc. Đó vẫn là chiến thắng của trường Hogwarts . Chúng ta lại đồng hạng.”
Cerdic nhìn Harry chằm chằm, thả hai tay xuống.
“Em… em chắc chưa?”
Harry nói:
“Chắc. Ừ… chúng ta đã giúp đỡ lẫn nhau lúc khốn khó, đúng không? Cả hai chúng ta đều tới được nơi đây. Vậy chúng ta cùng nhau đạt lấy cái Cúp.”
Trong một thoáng, Cerdic trông có vẻ như không thể nào tin được vào lỗ tai mình. Sau đó, mặt Cerdic toét ra một nụ cười. Anh nói:
“Em nói đúng. Lại đây!”
Cerdic đỡ cánh tay Harry , choàng qua vai mình và giúp Harry đi cà nhắc về phía cái bệ đặt chiếc Cúp. Khi đến nơi, cả hai cùng đưa tay ra, mỗi đứa nắm vào một quai của cái Cúp sáng lóng lánh.
Harry nói:
“Đếm tới
Trang:
[<] 1,
333,
334,[335],
336,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):