lại thở phào. Dĩ nhiên tối hôm nay thì mi trải qua một thời gian dễ chịu hơn nhiều so với cái đáng lẽ mi phải trải qua nếu không có sự giúp đỡ của ta. Ta canh gác chung quanh mê lộ, để có thể nhìn xuyên qua những hàng dậu bao bọc bên ngoài, để có thể dùng bùa phép phá đi các chướng ngại vật trên đường mi đi. Ta đã làm bất tỉnh Fleur Delacour khi cô bé vượt qua được các thử thách. Ta cũng ếm lời nguyền Độc đoán lên Krum để nó theo lệng ta ám hại Cerdic , chừa đường quang đãng cho mi đi tới cái Cúp.”
Harry tròn mắt nhìn Moody . Nó vẫn không thể hiểu làm sao mà câu chuyện này lại là sự thật được… Bạn của cụ Dumbledore , vị Thần Sáng nổi tiếng… người đã từng tóm được vô số bọn Tử thần Thực tử… chẳng có nghĩa lý gì cả… chẳng có chút ý nghĩa nào hết…
Những hình dáng sương khói phản chiếu trong tấm gương Thù đang sấc nét dần, rồi trở nên rõ rệt. Harry có thể nhìn thấy hình thù của ba người qua vai Moody , đang đi đến càng lúc càng gần hơn. Nhưng Moody không nhìn thấy họ . Con mắt phép của hắn cứ nhìn chòng chọc vào mắt Harry .
Moody thì thầm:
“Chúa tể Hắc ám không xoay được cách giết mi, Potter à, mà ngài lại muốn làm thế biết bao. Hãy thử tưởng tượng xem ngài sẽ ban thưởng cho ta như thế nào khi ngài biết được những gì ta đã làm cho ngài. Ta trao mi cho ngài – mi, cái mà ngài cần hơn tất cả để tái sinh – và rồi ta sẽ giết mi giùm ngài. Ta sẽ được vinh danh hơn tất cả những Tử thần Thực tử khác. Ta sẽ trở thành kẻ tâm phúc nhất của ngài, được tín nhiệm và yêu quí nhất của ngài… hơn cả một đứa con trai…”
Con mắt thường của Moody đang lồi ra, trong khi con mắt phép vẫn nhìn Harry chòng chọc. Cánh cửa đã bị chắn lối, và Harry biết là nó không thể nào kịp rút cây đũa phép của nó ra đúng lúc…
Moody bây giờ có vẻ hoàn toàn điên loạn, hắn chồm tới trên đầu Harry , liếc nhìn Harry hết sức đểu cáng:
“Chúa tể Hắc ám và ta đều có nhiều điểm giống nhau. Thí dụ, cả hai ta đều có những người cha không ra gì… thực vậy, không ra gì. Cả hai ta đều chịu đựng nỗi nhục là mang cái tên của cha mình. Và cả hai ta chúng ta đều có được niềm khoái lạc… niềm khoái lạc lớn lao… là giết cha của mình để bảo đảm sự trỗi dậy liên tục của Trật tự Hắc ám!”
Harry không thể nào kiềm chế được mình nữa, nó hét lên:
“Ông điên rồi! Ông phát điên rồi!”
Giọng Moody cất cao lên như không thể nén được:
“Điên hả? Ta điên hả? Để coi! Để coi ai mới là đồ điên khi Chúa tể Hắc ám trở lại bên cạnh ta! Ngài đã trở lại, Harry Potter à, mi đã không chiến thắng được ngài… và bây giờ … ta chiến thắng mi!”
Moody giơ cây đũa phép lên, hắn mở miệng ra; Harry thọc tay ngay tay vô túi áo…
“Stupefy!”
Một luồng sáng màu đỏ nhá lên chói lòa, cùng với một tiếng nổ và một tiếng dội lớn, cánh cửa văn phòng giáo sư Moody vỡ bung ra…
Moody bị quăng ngược xuống sàn văn phòng. Harry vẫn nhìn trừng trừng vào chỗ vừa rồi mới là gương mặt của Moody , nhưng giờ đây là gương mặt cụ Dumbledore , thầy Snape và giáo sư McGonagall đang nhìn lại nó từ trong tấm gương thù. Nó quay nhìn ra sau thì thấy ba người đó đang đứng ngay ngưỡng cửa, cụ Dumbledore đứng trước hai người kia, tay cầm cây đũa phép giơ thẳng ra.
Lúc đó Harry lần đầu tiên hoàn toàn thấu hiểu tại sao người ta vẫn nói cụ Dumbledore là phap sư duy nhất mà Voldemort biết sợ. Vẻ mặt cụ Dumbledore khi cụ
Trang:
[<] 1,
356,
357,[358],
359,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):