h tay lên nói:
“Máu.”
Tay áo của nó rách toạc ở chỗ Đuôi Trùn đã dùng dao găm xé rách. Thầy Moody để vuột ra một hơi thở dài trong một tiếng rít nhẹ.
“Và bọn Tử thần Thực tử ? CHúng cũng trở lại?”
Harry đáp:
“Dạ, cả đống…”
Thầy Moody thấp giọng hỏi:
“Ngài đã đối xử với bọn chúng như thế nào? Ngài có tha thứ cho chúng không?”
Nhưng Harry bỗng nhiên nhớ ra. Lẽ ra nó phải nói cho cụ Dumbledore biết, lẽ ra nó phải nói cho cụ biết chuyện đó ngay…
“Có một Tử thần Thực tử ở trong trường Hogwarts ! Có một Tử thần Thực tử ở tại đây… Người đó bỏ tên con vô trong chiếc Cốc Lửa , chính hắn đã bảo đảm con đi tới đích trót lọt…”
Harry toan đứng lên, nhưng thầy Moody ấn nó ngồi trở xuống. THầy lạnh lùng nói:
“Ta biết Tử thần Thực tử đó là ai.”
Harry hoang mang:
“Có phải ông Karkaroff không thầy? Ổng ở đâu rồi? Thầy bắt được ổng chưa? Ổng bị nhốt lại chưa?”
Với một tiếng cười lão luyện, thầy Moody nói:
“Karkaroff hả? Lão Karkaroff đã chuồn từ hồi đầu hôm rồi, khi lão cảm thấy Dấu hiệu Hắc ám cháy bỏng trên cánh tay lão. Lão đã phản bội quá nhiều thuộc hạ trung thành của Chúa tể Hắc ám đến nỗi lão không còn dám mong gặp lại họ… Nhưng ta e là lão sẽ chẳng đi đâu xa được. Chúa tể Hắc ám có nhiều phuơng pháp để dò tìm ra dấu vết kẻ thù.”
“Ông Karkaroff đi rồi hả? Ổng bỏ trốn rồi hả thầy? Nhưng mà vậy thì… không phải chính ổng đã bỏ tên con vào chiếc Cốc Lửa sao?”
Moody thong thả nói:
“Không. Không phải lão. Chính ta là người đã làm chuyện đó.”
Harry nghe rõ, nhưng mà không tin nổi. Nó nói:
“Không, thầy không làm vậy… thầy không làm chuyện đó… Thầy không thể nào lại làm chuyện đó…”
“Ta cam đoan với mi là ta làm chuyện đó.”
Con mắt phép của Moody đảo vòng tròn rồi nhìn trừng trừng ra phía cửa, và Harry biết là thầy đang kiểm tra coi có ai ở bên ngoài không. Cùng lúc đó Moody rút cây đũa phép ra, chĩa vào Harry và nói:
“Vậy là ngài đã tha thứ bọn họ? Bọn Tử thần Thực tử nhởn nhơ không hề chịu khổ ấy? Những kẻ đã trốn tránh được nhà ngục Azkaban ây?”
Harry ngơ ngác:
“Gì vậy?”
Nó đang nhìn cây đũa phép chĩa thẳng vào nó của thầy Moody .Đây chắc là một trò đùa nhảm nhí, chắc là đùa thôi.
Moody lại lạnh lùng nói:
“Ta hỏi mi, liệu ngài có tha thứ cho cả cái bọn cặn bã đã không hề đi tìm kiếm ngài không? Bọn hèn nhát phản bôị, thậm chí cũng không hề vì ngài mà chịu vô ngục Azkaban ấy. Cái đồ rác rưởi dơ dáy, vô tài bất trung, có mớ can đảm chỉ đủ để nhảy cỡn lên reo mừng dưới lớp mặt nạ ở trận Quidditch tranh Cúp Thế giới, nhưng đã lật đật biến hết khi nhìn thấy Dấu hiệu Hắc ám mà ta phóng lên trời đêm hôm đó…”
“Thầy phóng hả? … Thầy đang nói về cái gì vậy…?”
“Ta đã nói với mi, Harry à… Ta đã nói với ki rồi. Nếu có một điều mà ta căm ghét hơn hết thảy, thì đó là bọn Tử thần Thực tử đang nhởn nhơ. Bọn chúng đã bỏ rơi chủ nhân của ta khi ngài cần đến họ nhất. Ta đã mong sao hành hạ chúng. Hãy nói đi Harry , nói với ta rằng ngài đã làm cho chúng đau đớn…”
Gương mặt Moody chớt lóe lên một nụ cười điên rồ:
“Hãy nói cho ta nghe rằng ngài đã nói với bọn chúng rằng, một mình ta v
Trang:
[<] 1,
354,
355,[356],
357,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):