nh óc nó nếu nó lỡ buông một trong hai bàn tay ra. Sự xúc động quá mạnh cùng việc kiệt sức đã khiến nó nằm liệt luôn trên mặt đất, hít hửi mùi cỏ, và chờ đợi… chờ đợi ai đó làm cái gì đó… chờ cái gì đó xảy ra… và suốt thời gian đó, cái thẹo của nó cứ đau buốt hoài trên trán…
Rồi một cơn mưa lũ âm thanh đổ ập xuống chung quanh, khiến Harry ù tai và vô cùng hoang mang; chỗ nào cũng nghe tiếng nói, tiếng chân bước, tiếng gào thét… Nó vẫn nằm yên tại chỗ, nhăn mặt lại vì những âm thanh quanh đó, như thể ấy là một cơn ác mộng mà nó chỉ muốn thức dậy mà thoát ra cho rồi…
Chợt có bàn tay chụp mạnh vào người Harry , lật xốc nó lên:
“Harry ! Harry !”
Nó mở mắt ra.
Nó đang nhìn lên bầu trời đầy sao, và cụ Dumbledore đang quỳ phục bên trên nó. Những cái bóng đen hù của đám đông đang dồn lại chung quanh, đang ép tới, càng lúc càng gần hơn; Harry cảm thấy mặt đất phía dưới đang rung chuyển vì bước chân của đám đông.
Nó đã trở lại bên rìa của mê lộ. Giờ thì nó có thể nhìn thấy những khán đài nhô cao lên chung quanh, những cái bóng thù lù của vài người đang di chuyển trên đó, và những vì sao phía trên cao hơn nữa.
Harry buông tay cầm cái Cúp ra, nhưng nó vẫn ghì Cerdic về phía mình, thậm chí còn chặt hơn. Bàn tay đã buông cái Cúp của nó bây giờ giơ lên nắm cổ tay cụ Dumbledore , hình ảnh cụ Dumbledore cứ chao qua đảo lại mơ hồ không rõ nét. Harry thì thào:
“Hắn trở lại! Thầy ơi , hắn trở lại, Voldemort trở lại.”
“Chuyện gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra?”
Gương mặt ông Cornelius Fudge xuất hiện bên trên Harry , trông trắng bệch và kinh hoảng hết sức. Ông kêu lên khe khẽ:
“Trời ơi! … Diggory ! Cụ Dumbledore ơi… Nó chết rồi!”
Mấy lời đó được lặp đi lặp lại, những bóng hình thù lù dồn ép tới trước, há hốc miệng, nói hổn hển với những người chung quanh… và rồi những người khác hét lên… rú lên… vào đêm tối:
“Anh ấy chết rồi!”
“Anh ấy đã chết!”
“Cerdic Diggory ấy! Chết rồi!”
Harry nghe giọng của ông Fudge :
“Harry , buông nó ra đi, cháu.”
Nó cảm thấy những ngón tay của mình bị cạy ra khỏi cái thi thể cứng ngắc của Cerdic , nhưng nó vẫn không chịu buông tay. Rồi gương mặt cụ Dumbledore , vẫn nhòa nhạt mơ hồ, đang cúi xuống gần nó hơn.
“Harry , con không giúp gì được trò ấy đâu. Hết rồi. Buông ra đi.”
Harry lẩm bẩm – dường như giải thích điều này là việc rất quan trọng:
“Ảnh muốn con đem ảnh về… Ảnh muốn con đem ảnh về với ba má ảnh…”
“Được rồi, Harry … Bây giờ con buông tay ra đi…”
Cụ Dumbledore cúi xuống, và với một sức mạnh phi thường, so với một người già như vậy và ốm như vậy , cụ nhấc Harry lên khỏi mặt đất và dựng nó đứng lên. Harry lắc lư thân hình, cái đầu dộng bưng bưng. Cái chân bị thương của nó không đủ sức chống đỡ trọng lượng thân thể nó nữa. Đám đông chung quanh xô đẩy chen lấn nhau, tranh giành nhau một chỗ gần nó hơn, chồm lên nó một cách bí ẩn.
“Chuyện gì đã xảy ra? Nó bị làm sao vậy? Diggory chết rồi hả?”
Ông Fudge nói lớn:
“trò này cần được đưa đi bệnh thất! Nó bệnh nặng! Nó bị thương!... Cụ Dumbledore , Ba má của Diggory … họ đang có mặt ở đây, trên khán đài…”
“Cụ Dumbledore , để tôi chăm sóc Harry , tôi sẽ chăm sóc nó…”
“Không, hãy
Trang:
[<] 1,
352,
353,[354],
355,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):