Duck hunt
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i đưa mắt nhìn Harry , Voldemort , nhìn cái vòm lưới bằng vàng và hai cây đũa phép nối nhau… với một vẻ ngạc nhiên…

Lão già đưa mắt nhìn Voldemort , nói:

“Vậy ra hắn là một pháp sư thiệt sao? Cái kẻ đã giết ta, là hắn… đánh hắn đi, cháu nhỏ…”

Nhưng rồi một cái đầu khác đã nhô ra… và cái đầu này, xám xịt như một bức tượng khỏi, là đầu của một người đàn bà… Cả hai tay của Harry bây giờ đều đang run bần bật khi nó cố sức giữ chặt cây đũa phép . Nó nhìn thấy người đàn bà vừa hiện ra rớt xuống đất rồi đứng lên như những người khác, đăm đăm nhìn…

Cái bóng của bà Bertha Jorkins đứng quan sát chiến trường trước mặt với đôi mắt mở to thao láo. Bà kêu lên, giọng nghe cũng xa xôi và vang vọng như giọng của Cerdic :

“Đừng buông ra! Đừng để hắn tóm được cháu, Harry ! Đừng buông ra!”

Bà Bertha và hai hình bóng oan hồn kia bắt đầu đi vòng quanh bên trong cái vòm lưới bằng ánh sáng vàng, trong khi bọn Tử thần Thực tử thì chộn rộn bên ngoài cái vòm đó… Và những nạn nhân đã bị Voldemort giết vừa rì rầm nói vừa siết cái vòng quanh hai đấu thủ chặt hơn, họ rì rầm những lời động viên cổ vũ Harry , và rít lên cái gì đó với Voldemort mà Harry không nghe rõ…

Bây giờ, một cái đầu khác đang hiện ra từ đầu đũa phép của Voldemort… và Harry biết ngay người đó là ai… nó biết, như thể nó đã mong đợi người đó ngay từ giây phút Cerdic hiện ra từ cây đũa phép ấy… nó biết, bởi vì người đàn ông hiện ra là người mà nó đã tưởng nghĩ đến nhiều hơn cả suốt đêm nay…

Cái bóng bằng khói của một người đàn ông cao dong dỏng có mái tóc rối bù đứng xuống đất như Bertha đã đứng, thẳng người lên, và nhìn Harry … và Harry nhìn lại gương mặt của bóng ma ba nó, hai tay nó giờ đây run lên như điên…

Ba nó dịu dàng nói:

“Má của con sắp đến… Má con muốn gặp con… Giữ vững nghe con… rồi sẽ ổn cả…”

Và má của Harry hiện ra, trước tiên là cái đầu, rồi đến thân mình… Cái bóng bằng khói sương của người phụ nữ trẻ tóc dài đó là hồn ma Lily Potter, má của Harry . Bà thoát ra từ đầu đũa phép của Voldemort , rớt xuống đất, rồi đứng thẳng lên như chống mình. Bà bước đến bên Harry , rất gần, cúi xuống nhìn nó, và bà nói với nó cũng bằng giọng nói xa xăm như vọng lại từ một cõi nào đó, như giọng nói của những oan hồn khác, nhưng bà thủ thỉ với nó, để Voldemort không thể nghe được. Gương mặt của Voldemort bây giờ tím lại vì sợ hãi khi những oan hồn nạn nhân của hắn lượn lờ quanh hắn…

Má của Harry nói với con:

“Khi nào sự kết nối bị đứt võ, má và những người khác chỉ có thể nấn ná trong một khoảnh khắc mong manh mà thôi… nhưng má và những người khác sẽ tranh thủ thì giờ cho con… Con phải chạy tới cái Khóa cảng, nó sẽ đem con trở về Hogwarts … con có hiểu không, Harry ?”

Harry há hốc thở hổn hển:

“Dạ.”

Nó lúc này phải chiến đấu dữ dội để giữ vững cây đũa phép đang tuột dần ra khỏi những ngón tay.

Cái bóng của Cerdic nói nhỏ với Harry :

“Harry … đem xác anh về nha? Đem xác anh về cho ba má anh…”

Harry nói :

“Em hứa.”

Mặt Harry bây giờ nhăn rúm ró lại vì cố sức giữ vững cây đũa phép .

Giọng của ba nó vang lên:

“Bây giờ làm đi, hãy sẵn sàng chạy, con nhé… Làm đi…”

Harry hét:

“DẠ!”

Đằng nào thì nó cũ

Trang: [<] 1,350,351,[352],353,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):