Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ng không tin là nó có thể giữ nổi cây đũa phép thêm tích tắc nào nữa. Nó nhấc cây đũa phép của nó lên bằng một cái giật mạnh hết sức lực , và sợi ánh sáng vàng đứt đoạn, cái vòm ánh sáng vàng rực biến mất, bài ca phượng hoàng lụi tàn… nhưng những cái bóng sương khói của các nạn nhân của Voldemort vẫn chưa biến mất… Họ đang bao vây Voldemort , che chắn Harry khỏi tầm nhìn của hắn…

Và Harry chạy như chưa bao giờ nó chạy như thế trong đời, tông ngã hai Tử thần Thực tử đang bị choáng váng khi nó chạy ngang qua chúng. NÓ chạy xích xắc sau những tấm bia mộ, nó cảm thấy những lời nguyền đang bắn đuổi theo sau lưng, nghe tiếng chúng bắn trúng các bia mộ… Harry luồn lách giữa những lời nguyền và những tấm bia, lao hết tốc lực đến bên thi thể Cerdic , không còn ý thức gì đến cơn đau của cái chân bị thương nữa. Toàn bộ con người nó giờ chỉ tập trung vào điều mà nó phải làm…

Nó nghe Voldemort quát:

“Điểm huyệt nó!”

Cách thi thể Cerdic chừng ba thước, Harry lao ra sau một tượng thiên thần bằng cẩm thạch để né những tia sáng đỏ và thấy một chỏm cánh thiên thần bể tan tác khi bị bùa chú đánh trúng. Nắm chặt cây đũa phép củ nó hơn nữa, Harry nhào ra khỏi bức tượng…

“Impedimenta!”

Nó thét lên, chĩa đại cây đũa phép qua vai của những Tử thần Thực tử đang đuổi theo. Căn cứ vào tiếng gào uất nghẹn, Harry tin là nó đã chặn được ít nhất là một Tử thần Thực tử , nhưng nó chẳng còn thì giờ để dừng lại hay ngoái nhìn; nó phóng nhảy tới cái Cúp và chuồi mình xuống tránh các đòn bùa chú, vừa lúc nghe có nhiều luồng gió rít lên từ các cây đũa phép đằng sau lưng. Harry ngã sấp xuống, những tia sáng xẹt tới tấp trên đầu; nó vẫn cố vươn tay ra nắm lấy cánh tay Cerdic …

Giọng Voldemort rít lên the thé:

“Tránh ra một bên! Ta sẽ giết nó! Nó là của ta!”

Bàn tay của Harry đã tới gần tới cổ tay của Cerdic ; giữa tụi nó và Voldemort bây giờ chỉ là một tấm bia mộ mà thôi, mà Cerdic thì quá nặng Harry không thể nào khiêng đi được, trong khi cái Cúp lại nằm ngoài tầm tay với của Harry …

Đôi mắt đỏ ké của Voldemort cháy rực lên trong bóng đêm. Harry thấy miệng hắn cong lên thành một nụ cười… Harry thấy hắn giơ cây đũa phép lên…

Harry gào:

“Accio!”

Cây đũa phép của nó chĩa vào cái Cúp Tam Pháp thuật . Cai Cúp vèo lên không trung, lao về phía Harry , Nó chụp ngay cái tay cầm của cái Cúp…

Harry nghe tiếng Voldemort gầm lên giận dữ đúng lúc nó cảm thấy một cái giật mạnh thốn trong rún… nghĩa là cái khóa Cảng đã hoạt động… Chiếc khóa đang đưa Harry bay thiệt nhanh trong cơn lốc đầy gió và màu sắc. Và Cerdic bay cùng với nó… Hai đứa đang bay trờ về trường.





Chương 35 Chân dược





Harry cảm thấy mình té phịch xuống đất, mặt đập vô cỏ, mùi cỏ ngái xông đầy mũi. Nó đã nhắm tịt mắt lại khi cái Khóa Cảng mang nó trên không, và bây giờ mắt nó vẫn còn nhắm tịt. Nó không nhúc nhích. Hình như tất cả hơi thở đã bị tống ra hết khỏi buồng phổi nó rồi. Đầu nó hơi choáng váng tệ đến nỗi nó có cảm giác như thể mặt đất dưới chân đung đưa như boong của một con tàu. Để giữ cho thân mình nó được ổn định, Harry nắm chặt hơn nữa hai thứ mà nó vẫn còn đang nắm chặt trong tay: cái tay cầm lạnh ngắt của chiếc Cúp Tam Pháp thuật và cái xác của Cerdic Diggory . Harry cảm thấy như thể nó sẽ rơi tọt vào trong cõi đen tối đang tụ qua

Trang: [<] 1,351,352,[353],354,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):