Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i những hạt châu ánh sáng gần nhất di chuyển tới sát đầu đũa phép của Harry , thì phần cán gỗ của cây đũa phép nắm trong những ngón tay của Harry trở nên nóng đến nỗi Harry Potter sợ là nó sẽ bùng cháy lên mất. Hạt châu gần nhất đang lăn đến, cây đũa phép của Harry càng run lên mãnh liệt; nó chắc chắn là cây đũa phép của nó sẽ không thể còn nguyên vẹn khi tiếp xúc với hạt châu đó; nó cảm thấy như thể cây đũa phép của nó sắp sửa nát vụn trong những ngón tay…

Nó vận dụng đến những phân tử cuối cùng của cân não để tập trung ý chí đẩy lùi những hạt châu đó về phía Voldemort , trong tai nó vẫn ngân nga khúc nhạc của phượng hoàng, mắt nó đầy phẫn nộ, ngó trừng trừng… và rồi chậm rãi, rất chậm rãi, mấy hạt châu rung lên và dừng hẳn lại; và rồi, cũng hết sức từ tốn, chúng bắt đầu di chuyển về hướng ngược lại… bây giờ thì đến phiên cây đũa phép trong tay của Voldemort rung lên hết sức dữ dội… Voldemort tỏ ra cực kỳ kinh ngạc , gần như hoảng sợ…

Một trong những hạt châu rung lên, cách đầu đũa phép của Voldemort chỉ vài phân. Harry không biết tại sao nó lại làm như vậy, cũng không biết làm như vậy thì có thể đạt được cái gì…, nhưng bây giờ nó hết sức tập trung, sự tập trung nó chưa từng có trong đời, để buộc những hạt châu ánh sáng đó quay về phía đầu đũa của Voldemort … và chậm rãi… rất chậm rãi… hạt châu di chuyển trên sợi chỉ ánh sáng vàng chóe… run lên một thoáng… và rồi nối vào đầu đũa của Voldemort…

Ngay lập tức, cây đũa phép của Voldemort bắt đầu phát ra những tiếng kêu gào đau đớn vang vọng… sau đó – đôi mắt đỏ ké của Voldemort trợn trừng lên vì sửng sốt – một bàn tay bằng khói đặc bay ra khỏi đầu đũa phép và biến mất… đó là bóng ma của bàn tay mà Voldemort đã làm cho Đuôi Trùn … Thêm nhiều tiếng kêu gào đau đớn nữa… Và rồi cái gì đó lớn hơn nhiều bắt đầu nở ra từ đầu đũa của Voldemort , một cái gì đó xám xịt rất lớn, trông như thể được làm bằng khói đặc cô đọng nhất… đó là một cái đầu… rồi đến ngực và tay… và thân thể Cerdic Diggory .

Đấy chính là lúc mà Harry đủ kình hoàng sửng sốt đến nỗi có thể buồn tay khỏi cây đũa phép , nhưng bản năng khiến nó vẫn nắm giữ thiệt chặt cây đũa, tới nỗi sợi ánh sáng vàng óng vẫn chưa bị đứt, cho dù oan hồn xám xịt đông đặc của Cerdic đã hiện ra đầy đủ hình hài từ đầu đũa phép của Voldemort , như thể nó đang tự luồn lách chui ra từ một đường hầm rất hẹp… - mà có phải đó là oan hồn của Cerdic không? Trông sao mà rắn chắc quá – Cái hình hài Cerdic ấy đứng dậy, nhìn lên nhìn xuống sợi ánh sáng vàng,và nói:

“Giữ chặt nó, Harry !”

Giọng nói của Cerdic nghe xa xôi và âm vang. Harry nhìn thẳng Voldemort … Đôi mắt đỏ ké trợn trừng của hắn vẫn chưa hết sững sờ… Hắn cũng không ngờ được sự thể này, như Harry vậy… và rất mờ hồ, Harry nghe như tiếng gào thét hãi hùng của bọn Tử thần Thực tử đang lăng xăng chung quanh cái vòm ánh sáng vàng…

Càng có thêm nhiều tiếng kêu gào đau đớn phát ra từ cây đũa phép của Voldemort … và rồi cái gì đó thoát ra khỏi đầu cây đũa đó… cái bóng đậm đặc của một cái đầu thứ hai, sau đó là tay chân mình mẩy cũng nhanh chóng hiện ra… một ông cụ mà Harry đã từng nhìn thấy một lần trong giấc mơ, ông lão ấy đang trườn ra khỏi đầu đũa phép của Voldemort y hệt như Cerdic . Rồi oan hồn của lão, hay cái bóng ma của lão, hay là cái gì đó, rớt xuống bên cạnh Cerdic , đứng tựa vào cây gậy của lão, r

Trang: [<] 1,349,350,[351],352,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):