cây đũa phép của Voldemort phát ra đúng lúc một luồng sáng đỏ từ đầu cây đũa phép của Harry phóng tới – hai luồng sáng chạm nhau giữa không trung – và thình lình cây đũa phép của Harry rung lên dữ dội như thể có một luồng điện chạm mạnh đang truyền qua nó, bàn tay Harry nắm chặt cây đũa phép , nó không thể nào buông tay ra cho dù nó có muốn đi chăng nữa. Và một chùm tia sáng nối hai cây đũa phép lại, không đỏ không xanh, mà vàng chóe rực rỡ. Harry nhìn theo chùm tia sáng, vô cùng kinh ngạc thấy những ngón tay dài sọc trắng bệch nắm chặt cây đũa phép của Voldemort đang run lên giần giật.
Và rồi - Harry không thể ngờ được điều này – nó cảm thấy chân nó bị nhấc lên khỏi mặt đất. Cả nó và Voldemort đều được kéo lên không trung, hai cây đũa phép vẫn được nối với nhau bằng chùm tia sáng vàng chóe rực rỡ. Cả hai lướt qua khỏi nấm mộ của người cha Voldemort và dừng lại ở một bãi đất trống không có mồ mả gì hết… Bọn Tử thần Thực tử hè nhau la hét; chúng đang hỏi Voldemort xem chúng phải làm gì; chúng co cụm lại với nhau, siết lại cái vòng tròn vây quanh Harry và Voldemort, con rắn đang trườn dưới chân chúng, một số Tử thần Thực tử đã rút đũa phép ra…
Chùm tia sáng vàng nối hai cây đũa phép chợt bung ra; mặc dù hai cây đũa phép vẫn còn kết nối nhau bằng hàng ngàn chùm tia sáng đang tỏa thành cầu vồng phía trên Harry và Voldemort , đan chéo khắp chung quanh hai người, cho đến khi những chùm tia sáng đó kết lại thành một cái mạng lưới hình vòm, giống như một cái lồng ánh sáng; và bên ngoài cái lồng ánh sáng này, bọn Tử thần Thực tử xúm lại thành vòng tròn như một bầy chó rừng, tiếng kêu la của chúng bây giờ nghe như bị bóp nghẹt lại…
Voldemort thét lên the thé với bọn Tử thần Thực tử :
“Đừng làm gì hết!”
Harry nhìn thấy đôi mắt đỏ ké của Voldemort trợn to kinh ngạc trước những gì đang diễn ra. Harry thấy hắn đang cố phá vỡ chùm tia sáng vẫn còn nối cây đũa phép của hắn với cây đũa phép của Harry. Harry nắm cây đũa phép của nó chặt hơn bằng cả hai bàn tay, và cái chùm tia sáng vàng óng vẫn không bị đứt vỡ.
Voldemort hét với lũ Tử thần Thực tử :
“Đừng làm gì cả trừ khi ta bảo các ngươi.”
Và rồi một âm thanh siêu phàm thanh thoát tràn ngập không gian… âm thanh ấy thoát ra từ mỗi sợi tia ánh sáng đang kết thành cái mạng hình vòm đang rung động khe khẽ chung quanh Harry và Voldemort . Đó là một âm thanh mà Harry nhận ra, mặc dù trước đây nó chỉ mới được nghe qua một lần trong đời: chính là bài ca phượng hoàng.
Đó là âm thanh của niềm hy vọng đối với Harry … đó là điều đẹp nhất, được mong chờ nhất mà Harry từng nghe thấy trong đời mình… nó cảm thấy như thể bài ca vang lên từ trong nó, chứ không phải ở xung quanh nó… Đó là âm thanh nối liền nó với cụ Dumbledore , và âm thanh ấy gần như là tiếng nói của bạn bè động viên bên tai nó…
Đừng để đứt sự kết nối này…
Harry nói với khúc nhạc đó, tôi biết. Tôi biết tôi không được để cho… nhưng nó chưa suy nghĩ xong thì tình thế đã trở nên khó khăn hơn nhiền. Cây đũa phép của nó bắt đầu run lên dữ dội hơn bao giờ hết… và giờ đây cái chùm tia sáng giữa Harry và Voldemort cũng đã thay đổi… như thể có những hạt châu sáng loáng đang trượt lên trượt xuống trên sợi chỉ ánh sáng nối hai cây đũa phép … hướng chuyển động của những hạt châu đó đang từ Voldemort nhắm về phía Harry , và Harry cảm thấy cây đũa phép của nó run bắn lên giận dữ…
Kh
Trang:
[<] 1,
348,
349,[350],
351,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):