ào tay Voldemort .
Cái mũi tét của Voldemort nở ra vì khoái trá. Hắn nói:
“tạm nghỉ. Một chút giải lao… Đau hả, Harry ? Mày có muốn tao làm vậy lần nữa không? Muốn không?”
Harry không trả lời. Nó sắp sửa chết như Cerdic , đôi mắt đỏ ké bạo tàn kia đang nói với nó điều đó… nó sắp sửa chết, và không có gì mà nó có thể làm được cả… nhưng nó sẽ không làm trò tiêu khiển cho Voldemort … Nó sẽ không tuân lệnh hắn… nó sẽ không van xin hắn…
Voldemort nhẹ nhàng nói:
“Tao hỏi mày là mày có muốn tao làm như vậy nữa hay không? Trả lời tao coi! Imperio!”
Harry cảm thấy, lần thứ ba trong đời nó, cái cảm giác đầu óc nó bị nạo sạch mọi suy nghĩ… À, không phải nghĩ, mà là mọi niềm vui sướng, như thể nó đang trôi lơ lửng, đang mờ màng… chỉ trả lời không… chỉ nói không… chỉ nói không…
Một giọng nói mạnh mẽ từ sâu trong đầu Harry vang lên : Mình sẽ không… mình sẽ không trả lời…
Hãy trả lời không…
Mình sẽ không làm điều đó, mình sẽ không nói…
Chỉ trả lời không…
“TÔI KHÔNG NÓI!”
Khi những tiếng này vuột ra khỏi miệng Harry , chúng vang vọng khắp nghĩa trang, và trạng thái mơ màng lơ lửng đột ngột biến mất như thể nó vừa bị tạt một xô nước lạnh vào đầu – cảm giác đau đớn mà lời nguyền Tra Tấn gây ra đang lan tỏa khắp thân thể nó – nó trở lại với thực tế, nhận ra nó ở đâu và đang đương đầu với cái gì…
Voldemort lạnh lùng nói:
“Mày không nói hả?”
Bọn Tử thần Thực tử bây giờ đã hết cười. Voldemort nói:
“”Mày không nói ‘không’ hả? Harry à, ngoan ngoãn là một đức tính mà tao cần phải dạy cho mày trước khi mày chết… có lẽ cần thêm một liều đau đớn nữa hả?”
Voldemort giơ cây đũa phép lên, nhưng lần này Harry đã sẵn sàng; nhờ những phản xạ đã luyện tập thuần thục cho những trận Quidditch , Harry phóng mình sang một bên và lăn tròn trên mặt đất; nó lăn ra sau tấm bia mộ bằng cẩm thạch của cha Voldemort, và nó nghe tấm bia nứt rắc một cái khi hứng phải lời nguyền đánh hụt nó.
Giọng lạnh lùng nhỏ nhẹ của Voldemort vang lên, tiến gần đến nó, trong khi bọn Tử thần Thực tử rộ lên cười hô hố:
“Tụi mình đâu có chơi trò trốn tìm đâu, Harry ? Mày làm sao có thể trốn được tao hả? Có phải mày đã ngán đấu tay đôi rồi không? Như vầy có phải là mày muốn tao kết thúc sớm cho rồi, hả Harry ? Ra đi, Harry … ra đây mà đấu tiếp… sẽ nhanh thôi… có thể ít đau đớn hơn đấy… ta làm sao biết được… ta đâu có bao giờ chết…”
Harry co người lại núp sau tấm bia mộ và biết là cái kết thúc tới rồi. Chẳng còn hy vọng gì nữa… nó chẳng còn trông mong vào sự giúp đỡ nào nữa. Khi nó nghe tiếng Voldemort đến gần sát, nó chỉ còn biết một điều mà thôi, và điều đó vượt xa nỗi sợ hãi: nó sẽ không chịu chết co rúm ở đây như một đứa con nít chơi trò trốn tìm; nó sẽ không chịu chết phủ phục dưới chân Voldemort … Nó sẽ chết thẳng đứng như ba nó, và nó sẽ chết trong cuộc chiến đấu tự vệ, cho dù không hề có khả năng tự vệ nào hết…
Harry đứng bật dậy, trước khi Voldemort thò cái mặt như mặt rắn của hắn ra sau tấm bia mộ… Harry nắm chặt cây đũa phép trong tay, vung đũa ra thẳng tới trước, lao mình ra khỏi tấm bia, đối diện với Voldemort .
Voldemort đã sẵn sàng. Khi Harry hét lên “Expelliarmus!” thì Voldemort hô “Avada Kedavra !“
Một luồng sáng xanh lè t
Trang:
[<] 1,
347,
348,[349],
350,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):