XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
y trong mạch máu của ta…”

“Nhưng làm sao có được Harry Potter ? Bởi vì nó luôn luôn được bảo vệ chu đáo hơn cả sự hiểu biết của nó, theo ta nghĩ, từ lâu nó đã được lão Dumbledore bảo vệ bằng nhiều cách thức, khi lão lãnh trách nhiệm sắp đặt tương lai của nó. Lão đã viện đến một pháp thuật cổ xưa là cho đến bao giờ đứa trẻ còn được họ hàng bà con nó chăm sóc thì nó còn được bảo vệ an toàn. Ngay cả ta cũng không thể làm gì ở nhà bà con nó… Dĩ nhiên trận đấu Quidditch tranh Cúp Thế giới là một cơ hội… Ta nghĩ sự bảo vệ nó sẽ bị yếu đi ở đó, khi nó vừa ở xa gia đình vừa không có lão Dumbledore để mắt tới, nhưng ta vẫn chưa đủ mạnh khỏe để có thể bắt cóc nó ở giữa một đám đông đúc các pháp sư của Bộ Pháp Thuật . Vậy là thằng bé trở lại trường Hogwarts , nơi mà nó sống từ sáng đến tối dưới sự chăm sóc của lão già ngu si mũi khoằm mê dân Muggle ấy. Làm sao ta có được nó đây?

“Làm sao… dĩ nhiên là bằng cách tận dụng thông tin của mụ Bertha Jorkins . Sử dụng một Tử thần Thực tử trung thành của ta ở Hogwarts , ta bảo đảm cho tên của thằng nhóc được bỏ vào chiếc Cốc Lửa. Ta dùng Tử thần Thực tử của ta bảo đảm cho thằng nhóc sẽ thắng cuộc thi đấu – nghĩ là nó sẽ là người đầu tiên chạm vào cái Cúp – cái Cúp mà Tử thần Thực tử của ta đã phù phép biến thành một cái Khóa cảng, để đem nó đến đây, cách xa tầm tay bảo vệ và giúp đỡ của lão Dumbledore , để rơi vào cánh tay chờ đợi của ta. Và nó đây… thằng con nít mà tất cả các ngươi đã tưởng là kẻ đánh gục ta…”

Voldemort đi chậm rãi tới trước, quay lại nhìn vào mặt Harry . Hắn lại giơ cây đũa phép lên:

“Crucio!”

Cơn đau này khủng khiếp vượt xa mọi cơn đau mà Harry từng trải qua; từng khúc xương của nó dường như đang bị nướng chảy trên lửa; đầu của nó chắc là đã nứt dọc theo vết thẹo; con mắt nó trợn trắng trợn tròn như điên trong sọ; nó chỉ muốn chấm dứt… muốn ngất đi… chết đi…

Và rồi cơn đau qua. Harry bị treo tê cứng trong vòng dẫy thừng trói chặt nó vô bia mộ của ông bố Voldemort . Nó ngước nhìn lên đôi mắt đỏ ké như qua một màn sương gì đó. Đêm rộ vang tiếng cười hô hố của bọn Tử thần Thực tử .

Voldemort nói:

“Các ngươi thấy đó, ta nghĩ không còn gì ngu hơn chuyện cho rằng thằng con nít này có thể mạnh hơn ta. Nhưng ta muốn rằng sẽ không còn ngộ nhận gì nữa trong đầu bất cứ ai. Harry Potter đã thoát khỏi tay ta do một may mắn tình cờ. Và giờ đây ta sẽ chứng minh sức mạnh của mình bằng cách giết nó. Ờ đây và bây giờ. Trước mặt tất cả các người, không có lão Dumbledore giúp đỡ và cũng không có một người mẹ để chết vì nó. Ta sẽ cho nó một cơ hội. Nó sẽ được phép chiến đấu, và các ngươi sẽ chẳng còn ngờ vực gì nữa chuyện giữa ta và nó ai mạnh hơn. Chờ một tí xíu nữa thôi. Nagini!”

Voldemort thì thầm, con rắn trườn đi khỏi chỗ Harry , xuyên qua đám cỏ, đến chỗ bọn Tử thần Thực tử đứng xem.

“Đuôi Trùn , cởi trói cho nó, và trả lại nó cây đũa phép .”





Chương 34 Những câu thần chú từ trước tới nay





Đuôi Trùn tiến đến gần Harry . Khi dây thừng được cởi ra, Harry lật đật cố đứng dậy để chống đỡ thân thể nó. Đuôi Trùn đưa bàn tay bạc mới toanh của hắn ra, kéo cái gút của sợi dây đang trói Harry , và rồi bằng một cú chặt mạnh, cắt đứt sợi dây thừng cột Harry vô tấm bia mộ.

Có lẽ trong

Trang: [<] 1,345,346,[347],348,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):