Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
lần nữa cơn run rẩy lan truyền trong vòng tròn bọn Tử thần Thực tử đang đứng lắng nghe. Voldemort để cho sự yên lặng căng đến mức khủng khiếp rồi mới tiếp tục:

“Trong ta chỉ còn một sức mạnh duy nhất. Ta có thể nhập vào thân xác của một kẻ khác. Nhưng ta không dám đi tới những nơi đông đúc người ta, bởi vì ta biết là bọn Thần Sáng vẫn còn ở khắp nơi và đang tìm kiếm ta. Đôi khi ta phải tạm cư trong thú vật – dĩ nhiên, rắn là loài thú mà ta thích hơn cả - nhưng ta chỉ ngụ trong loài thú như một linh hồn mà thôi, bởi vì thân xác của chúng không phù hợp với việc vận đụng pháp thuật… và việc ta chíếm dụng thân xác của chúng khiến chúng sớm chết yểu; chẳng có con thú nào sống đủ lâu để…”

“Thế rồi cách đây bốn năm… phương tiện giúp ta hồi sinh có vẻ chắc chắn. Một pháp sư – trẻ tuổi, ngu ngốc và cả tin – đi lang thang trên con đường trong khu rừng mà ta đang ẩn náu. Chà, hắn dường như chính là cái cơ hội mà ta hằng mơ ước… bởi vì hắn là một thầy giáo ở trường của lão Dumbledore … Hắn đã dễ dàng tuân phục theo ý ta… hắn mang ta trở về đất nước này, và một thời gian sau, ta đã chiếm đoạt được thân xác hắn, sai khiến hắn cặn kẽ khi hắn thực hiện những mệnh lệnh của ta. Nhưng kế hoạch của ta đã thất bại. Ta không xoay sở nổi để ăn cắp được Hòn đá phù thủy . Ta đã không cầm chắc được một cuộc sống bất tử nữa rồi. Ta bị phá ngang… một lần nữa bị phá ngang, bởi tên Harry Potter này…”

Một lần nữa tất cả lại im lặng. Không có một cái gì lay động, kể cả những chiếc lá của cây thủy tùng. Bọn Tử thần Thực tử hoàn toàn bất động. Những con mắt lấp lánh trên những gương mặt bịt kín đều nhìn chằm chằm vào Harry Potter và Voldemort .

Voldemort tiếp tục:

“Tên đầy tớ đã chết khi ta rời thân xác của hắn, và ta lại yếu ớt như trước đây. Ta trở về nơi ẩn náu của ta ở một nơi rất xa, và ta không giấu các ngươi là lúc đó ta cũng đã sợ rằng không bao giờ có thể phục hồi lại được quyền lực của mình… Đúng, có lẽ đó là những thời khắc đen tối nhất đời ta… Ta không thể hy vọng kiếm ra một pháp sư khác để chiếm cứ thân xác của hắn… và ta đã từ bỏ niềm hy vọng, rằng có một tên nào đó trong bọn Tử thần Thực tử thèm bận tâm đến chuyện gì đã xảy ra cho ta…”

Một hay hai pháp sư đeo mặt nạ đứng trong vòng tròn cựa quậy một cách khổ sở, nhưng Voldemort chẳng thèm để ý.

“Và rồi, cách đây một năm, khi ta đã bắt hầu như từ bỏ niềm hy vọng, thì điều đó rốt cuộc lại xảy ra… Một thuộc hạ đã trở về với ta. Tên Đuôi Trùn này, kẻ đã ngụy tạo cái chết của hắn để trốn tránh công lý, đã bị đuổi khỏi nơi trú ẩn bởi những kẻ mà có thời hắn đã coi là bạn, nên hắn đã quyết định trở về với chủ nhân của hắn. Hắn đã đi tìm ta ở đất nước mà từ lâu người ta đồn là nơi ta trốn tránh… Dĩ nhiên là hắn được chỉ điểm, nhờ gặp những con chuột trên đường. Đuôi Trùn có một mối quan hệ thân thiết đáng ngờ với lũ chuột, phải không, Đuôi Trùn ? Những ông bạn bẩn thỉu bé nhỏ của hắn đã chỉ cho hắn một nơi sâu trong rừng thẳm Anbani, nơi mà bọn chúng đều phải tránh xa, bởi một bóng đen khiến những con thú nho nhỏ như chúng cầm như gặp Tử thần nơi đó…”

“Nhưng mà hành trình hắn quay về với ta không được suôn sẻ lắm, phải không, Đuôi Trùn ? Bời vì, khi hắn đến đúng khu rừng mà hắn mong tìm kiếm được ta, một đêm nọ, hắn thấy đói và đã ngu ngốc dừng c

Trang: [<] 1,343,344,[345],346,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):

Pair of Vintage Old School Fru