Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
Voldemort khi ánh mắt của những kẻ đứng trong vòng tròn hướng về phía Harry . Voldemort nói:

“Phải. Harry Potter đã tử tế tham dự bữa tiệc hồi sinh của ta đêm nay. Các ngươi có thể coi như đây là vị khách danh dự của ta.”

Im lặng. Sau đó một Tử thần Thực tử đứng sát bên Đuôi Trùn bước tới trước, và giọng của Lucius Malfoy vang ra từ dưới lớp mặt nạ:

“Thưa Chủ nhân, chúng tôi khao khát được biết… chúng tôi xin ngài hãy nói với chúng tôi… làm sao mà ngài đạt được điều này… phép mầu này… làm sao ngài trở về được với chúng tôi…?”

Voldemort nói:

“A, đó là một câu chuyện thú vị, Lucius à. Và nó bắt đầu – cũng như kết thúc – từ anh bạn trẻ của chúng ta đây…”

Voldemort lừ lừ bước tới đứng bên cạnh Harry , để cho mắt của những kẻ đứng trong vòng tròn có thể tập trung vào cả hai người. Con rắn vẫn cuộn tròn quanh Harry .

Voldemort nói một cách êm ái:

“Dĩ nhiên các người biết rằng người ta đã gọi thằng nhóc này là sự suy sụp của ta chớ?”

Đôi mắt đỏ ké của hắn nhìn chòng chọc Harry , và cái thọe trên trán Harry buốt rát dữ dội đến nỗi Harry suýt bật ra tiếng kêu đau đớn.

“Tất cả các ngươi đều biết rằng, cái đêm mà ta mất đi quyền lực và thân xác của mình, là cái đêm ta định giết nó. Má của nó đã chết trong lúc cố gắng cứu mạng nó – và không ngờ cái chết đó đã trở thành một sự bảo vệ mà ta thừa nhận là đã không lường trước được… ta đã không thể chạm vào thằng nhóc này.”

Voldemort giơ lên một trong những ngón tay dài sọc của hắn và chĩa nó đến gần sát mặt Harry .

“Má nó đã để lại trong nó sự phù hộ do sự hy sinh của con mụ ấy… đó là một pháp thuật xưa. Lẽ ra ta phải nhớ đến điều đó. Nhưng mà ta đã ngốc đến nỗi coi thường nó… Tuy nhiên không sao. Bây giờ ta có thể đụng tới thằng bé được rồi.”

Harry cảm thấy đầu ngón tay lạnh ngắt của Voldemort chạm vào nó, và nó tưởng đầu nó nổ ra được vì đau đớn. Voldemort cười khà khà bên tai nó, rồi rút ngón tay lại và tiếp tục nói với bọn Tử thần Thực tử .

“Ta đã tính toán lầm, các ông bạn ạ, ta công nhận điều đó. Lời nguyền của ta đã bị lệch mục tiêu vì sự hy sinh ngu ngốc của mụ đàn bà đó, và nó dội ngược lại ta. Chà… đau hơn cả đau đấy, các ông bạn ạ, hoàn toàn bất ngờ. Ta bị lột khỏi thể xác của chính ta, ta kém hơn cả một linh hồn, thua cả một con ma ti tiện nhất… Nhưng mà ta không chết. Ta là cái gì, thì chính ta cũng không biết… Ta, kẻ đã đi xa hơn bất cứ ai trên con đường tìm kiếm sự bất tử. Các ngươi biết mục đích của ta mà – chinh phục Tử thần. Và giờ đây ta đã được thử thách, có vẻ là một vài thí nghiệm của ta đã thành công… bời vì ta đã không chết, mặc dù lời nguyền lẽ ra đã giết chết ta. Tuy nhiên, ta vật vờ như một sinh vật yếu ớt nhất thế gian, và không có cách nào để tự lo lấy bản thân… ta không có thân xác, và mọi bùa chú có thể cứu giúp được ta đều cần đến việc sử dụng cây đũa phép …”

“Ta chỉ còn nhớ ta đã tự buộc mình tồn tại, trong từng giây một, không ngừng, không ngủ… Ta ẩn náu ở một nơi hẻo lánh, trong rừng, và chờ đợi… Đáng ra là một trong những Tử thần Thực tử trung thành của ta phải cố mà đi tìm ta… một trong bọn chúng phải đến và thực hiện giùm ta cái phép thuật mà ta không thể làm được, để phục hồi cho ta một thân xác… nhưng ta đã chờ đợi vô ích…”

Một

Trang: [<] 1,342,343,[344],345,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):

Snack's 1967