Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
hận rằng ta rất thất vọng…”

Một trong những kẻ đứng trong vòng tròn đột ngột quăng mình tới trước, tách ra khỏi vòng tròn. Hắn run rẩy từ đầu đến chân, và gục xuống chân Voldemort . Hắn rít lên:

“Chủ nhân! Thưa chủ nhân, hãy tha thứ cho tôi! Hãy tha thứ cho tất cả chúng tôi!”

Voldemort bắt đầu phá ra cười. Hắn giờ cây đũa phép lên:

“Crucio!”

Gã Tử thần Thực tử phục trên mặt đất thét lên và lăn lộn. Harry chắc chắn là tiếng thét đó lớn đến nỗi vang tới tận những ngôi nhà chung quanh. Nó nghĩ một cách tuyện vọng: cảnh sát đến đi… bất cứ ai… đến đi… bất cứ cái gì…

Voldemort vẫn giơ cây đũa phép . Gã Tử thần Thực tử bị tra tấn nằm dài trên mặt đất, thờ hổn hển. Voldemort nói nhỏ nhẹ:

“Đứng dậy, Avery! Đứng dậy. Mi van xin sự tha thứ ư? Ta không tha thứ. Mười ba năm dài… Ta muốn mười ba năm đó được đền bù trước khi ta tha thứ cho mi. Thằng Đuôi Trùn đã trả xong một phần món nợ của nó rồi, phải không Đuôi Trùn ?”

Voldemort ngó xuống gã Đuôi Trùn vẫn còn đang thổn thức.

“Mi đã quay trở lại với ta, không phải vì lòng trung thành, mà vì nỗi sợ hãi những thằng bạn cũ của mi. Mi xứng đáng hưởng nỗi đau đớn đó, Đuôi Trùn à. Mi thừa biết điều đó, đúng không?”

Đuôi Trùn rên rỉ:

“Dạ, thưa chủ nhân… xin chủ nhân… làm ơn… làm ơn…”

Voldemort nhìn Đuôi Trùn khóc lóc trên mặt đất, nói giọng mát mẻ:

“Dù sao thì mi cũng đã giúp ta có lại được thân xác. Một kẻ vô tài và phản phé như mi, và mi đã giúp ta… Và Chúa tể Voldemort ban thưởng cho những kẻ biết trợ giúp ngài…”

Voldemort lại giơ cây đũa phép lên một lần nữa và ngoáy nó trong không trung. Một sọc gì đó giống như bạc nung chảy thòng ra từ đầu cây đũa phép sáng rực. Thoạt đầu nó chưa có hình dạng, sau đó nó chói lòa lên rồi tự đúc thành hình một bản sao trắng bóng của một bàn tay con người, sáng rỡ dưới ánh trăng. Bàn tay đó lao xuống và tự gắn vào cổ tay đang chảy máu của Đuôi Trùn .

Tiếng nức nở của Đuôi Trùn ngừng ngay tức thì. Hắn thở khò khè ngắt quãng, đầu ngóc lên và hắn nhìn bàn tay bạc với ánh mắt không thể tin được; bàn tay bây giờ đã gắn liền với khuỷu tay, không một lằn nối, như thể hắn chỉ đeu găng tay bạc chói lọi. Hắn co duỗi mấy ngón tay sáng ngời, và rồi run rẩy lượm lên một cành cây nhỏ trên mặt đất, xong bóp nó vụn ra như bột. Hắn thì thầm:

“Thưa ngài, thưa Chủ nhân… đẹp quá… cám ơn… cám ơn Ngài.”

Hắn lồm cồm lết tới trước bằng đầu gối và hôn lên lai áo chùng của Voldemort .

Voldemort nói:

“Mong cho lòng trung thành của mi không chao đảo lần nữa, Đuôi Trùn à.”

“không đâu, thưa ngài… không đời nào đâu, thưa Chủ nhân…”

Đuôi Trùn đứng lên và bước vào một chỗ trong vòng tròn, ngắm nghĩa mãi bàn tay mới đầy sức mạnh của hắn, mặt hắn vẫn còn long lanh nước mắt. Lúc này Voldemort đang đi tới gần người đàn ông đứng bên phải Đuôi Trùn . Hắn dừng bước trước mặt gã này và thì thầm:

“Lucius, ông bạn láu cá của ta. Ta nghe nói mi vẫn không từ bỏ lề thói cũ, cho dù đối với thế giới này, mi luôn trưng ra một bộ mặt đáng kính trọng. Ta tin là mi vẫn sẵn sàng dẫn đầu những vụ tra tấn bọn Muggle chứ? Tuy nhiên, mi chưa bao giờ thử tìm kiếm ta, Lucius à… Cái trò nhộn của mi ở trận Quidditch tranh Cúp Thế giới cũng vui đó, ta dám nói như vậy… nhưng mà

Trang: [<] 1,340,341,[342],343,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):

Pair of Vintage Old School Fru