chẳng lẽ mi không thấy rằng hướng năng lực của mi vào việc tìm kiếm và trợ giúp Chủ nhân mi thì có phải là tốt hơn sao?”
Lập tức từ dưới lớp mặt nạ trùm đầu vang lên giọng của Lucius Malfoy :
“Thưa ngài, tôi thường xuyên ở trong tình trạng cảnh giác. Nếu mà có một tín hiệu nào đó của ngài, một lời đồn đại là ngài ở đâu, thì tôi đã lập tức đến bên ngài, không có gì có thể ngăn trở tôi…”
Voldemort cất giọng uể oải và Lucius Malfoy nín lặng ngay lập tức:
“và mi đã chạy trốn Dấu hiệu của ta, khi một Tử thần Thực tử phóng nó lên trời vào mùa hè rồi, phải không? Đúng, ta biết tất cả chuyện đó, Lucius à… Mi đã làm ta thất vọng… Ta mong mi phục vụ trung thành hơn trong tương lai.”
“Dĩ nhiên, thưa ngài, dĩ nhiên rồi… Ngài quả thật từ bi… cám ơn ngài.”
Voldemort đi tới, và dừng lại, ngó chằm chằm vào khoảng trống – đủ rộng cho hai người - ở giữa Malfoy và người đàn ông đứng kế đó. Voldemort bình thản nói:
“Vợ chồng Lestranger lẽ ra đứng ở chỗ này. Nhưng họ đã bị chôn ở Azkaban. Họ là những kẻ trung thành. Họ thà vô ngục Azkaban hơn là ly khai ta… Khi nào Azkaban được mở toang, ta sẽ vinh danh vợ chồng Lestranger hơn cả điều họ mơ nữa. Bọn Giám ngục Azkaban sẽ nhập vào lực lượng của chúng ta… chúng vốn là đồng minh tự nhiên của chúng ta… Chúng ta cũng sẽ gọi những người khổng lồ lưu vong về… Ta sẽ có tất cả những thuộc hạ tận tụy quay trở lại với ta, và một đội quân gồm những sinh vật mà ai ai cũng phải sợ…”
Voldemort tiếp tục bước.Hắn đi ngang qua một số Tử thần Thực tử trong im lặng, nhưng ngừng lại trước mặt một số khác và trò chuyện với bọn này:
“Macnair… Nghe Đuôi Trùn nói hiện giờ mi tàn sát những quái vật nguy hiểm cho Bộ Pháp Thuật hả? Chẳng mấy chốc nữa mi sẽ có nhiều nạn nhân ngon lành hơn đó, Macnair à. Chúa tể Hắc ám Voldemort sẽ cung cấp cho mi…”
Macnair lí nhí đáp:
“Xin cảm ơn ngài, chủ nhân… cám ơn ngài.”
Voldemort đi tới hai hình thù bự kềnh càng đều trùm đầu, đeo mặt nạ kín mít.
“và đây… chúng ta có Crabbe … phen này mi làm tốt đó chứ, Crabbe ? Và Goyle nữa?”
Cả hai cúi chào vụng về, lẩm bẩm một cách ngớ ngẩn:
“Dạ, thưa chủ nhân…”
“thưa Chủ nhân, chúng tôi sẽ…”
Khi Voldemort bước ngang qua một hình thù cóm róm trong cái bóng của Goyle , hắn điềm đạm nói:
“Mi cũng khá đó, Nott à.”
“thưa ngài, tôi phủ phục trước mặt ngài. Tôi là kẻ trung thành nhất với ngài…”
“Vậy là tốt.”
Voldemort nói rồi đi tới một khoảng trống rộng nhất. hắn đứng quan sát thiệt kỹ cái khoảng trống đó bằng đôi mắt đỏ ké ngây ra, như thể hắn có thể nhìn thấy những người đứng chỗ đó.
“Và đây chúng ta thiếu hết sáu Tử thần Thực tử … ba kẻ chết vì ta. Một quá hèn nhát đến nỗi không dám quay về… hắn sẽ phải trả giá. Một, là kẻ ta tin là sẽ vĩnh viễn rời bỏ ta… dĩ nhiên hắn sẽ bị giết… và một, là kẻ vẫn còn tuyệt đối trung thành với ta, là kẻ tâm phúc đã trở lại phục vụ ta.”
Bọn Tử thần Thực tử xôn xao, và Harry thấy mắt bọn chúng láo liên nhìn lẫn nhau xuyên qua lớp mặt nạ kín mít.
“Hắn đang ở trường Hogwarts , kẻ tâm phúc trung thành đó, và chính nhờ nỗ lực của hắn mà anh bạn trẻ của ta có mặt ở đây đêm nay…”
Một nụ cười làm cong cái miệng không môi của
Trang:
[<] 1,
341,
342,[343],
344,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):