hân ở một quán trọ ven rừng kiếm thức ăn… và hắn đã gặp ai ở đó chứ, mụ Bertha Jorkins , một phù thủy của Bộ Pháp Thuật .”
“Nghĩ xem số phận đã ưu ái Chúa tể Hắc ám Voldemort như thế nào. Vụ chạm trán đó có thể kết thúc cuộc đời Đuôi Trùn , và cũng kết thúc luôn hy vọng hồi phục cuối cùng của ta. Nhưng Đuôi Trùn đã thông minh đột xuất, điều ta không dè ở hắn: hắn đã mời mụ Bertha Jorkins cùng hắn đi dạo chơi ban đêm. Hắm làm cho mụ mê mẩn tâm thần… rồi hắn mang mụ đến chỗ ta… Và Bertha Jorkins , kẻ mà lẽ ra có thể hủy hoại tất cả, lại hóa ra là món quà mà ta nằm mơ cũng không mơ nổi… bởi vì – chỉ cần dụ dỗ một chút – là mụ phun ra cả kho thông tin thực sự.”
“Mụ nói cho ta biết về cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật sẽ diễn ra ở trường Hogwarts trong năm nay. Mụ nói cho ta biết mụ biết một Tử thần Thực tử trung thành rất sắn lòng giúp ta, miễn sao ta liên lạc được với hắn. Mụ nói với ta nhiều điều lắm… nhưng cách thức mà ta ếm bùa Nhớ lên mụ quá mạnh đến nỗi khi ta khai thác hết thông tin hữu ích của mụ rồi, thì cả đầu óc và thân thể của mụ đều đã bị tổn hại quá mức có thể sửa chữa. Mụ thế là đã hết xài. Ta không thể ám mụ. Ta đành khử mụ thôi.”
Voldemort nở một nụ cười ghê rợn, đôi mắt đỏ ké của hắn trơ tráo vô lương.
“Dĩ nhiên thân xác của Đuôi Trùn cũng không tiện xài lắm, bởi vì ai cũng coi như hắn đã chết rồi, nếu mà có ai nhận ra hắn thì sẽ gây nên sự chú ý không có lợi. Dù vậy, hắn vẫn là tên đầy tớ có thân xác xài được khi ta cần, và mặc dù hắn là một pháp sư tồi, Đuôi Trùn vẫn có thể làm theo sự bảo ban của ta, nhờ đó mà ta phục hồi được thân xác yếu ớt thuở sơ sinh của chính ta, một thân xác mà ta có thể tạm trú trong khi chờ đợi có đủ những nguyên vật liệu cần thiết cho sự tái sinh của ta… Một vài câu thần chú chính ta phát minh… một chút giúp sức của Nagini yêu dấu.”
Đôi mắt đỏ ké của Voldemort ngó xuống con rắn cứ trườn quanh, trườn quanh miết.
“Một thứ thuốc chế từ máu bạch kỳ mã và nọc rắn mà Nagini cung cấp… ta đã chẳng mấy chốc mà trở lại được hình dáng gần như con người, và đủ mạnh để đi lại.”
“Chẳng con hy vọng gì đánh cắp Hòn đá phù thủy nữa, bởi vì ta biết lão Dumbledore đã giám sát việc tiêu hủy hòn đá rồi. Nhưng ta vẫn tha thiết ôm lấy cuộc sống bình thường một phen nữa, trước khi theo đuổi sự bất tử. Ta hạ mục tiêu của ta xuống thấp hơn… Ta sẽ lo ổn định cái thân xác cũ của ta trước đã, và lấy lại sức mạnh trước đây của ta.”
“Ta biết cách để đạt được điều này – cái món thuốc đã hồi sinh ta đêm này, chỉ là một chút pháp thuật xưa của Nghệ thuật Hắc ám – Ta cần ba nguyên vật liệu mạnh. Ừ, một trong ba thứ đó đã có trong tay rồi, có chưa hả Đuôi Trùn ? Thịt của một tên đầy tớ hiến dâng…”
“Xương của cha ta, dĩ nhiên, đó là lý do ta phải đến đây, nơi chôn cất lão. Và máu của một kẻ thù… Đuôi Trùn đã giúp ta sử dụng cây đũa phép của ta, phải không, Đuôi Trùn? Máu của bất cứ tên pháp sư nào căm ghét ta… mà có cả đống kẻ vẫn còn căm ghét ta. Nhưng ta biết, nếu ta muốn trỗi dậy một phen nữa thì ta phải dùng máu của ai, để có được sức mạnh hơn cả lúc trước khi ta bị gục đổ. Ta muốn máu của Harry Potter . Ta muốn máu của kẻ đã khiến ta cạn kiệt sức mạnh và quyền lực hồi mười ba năm trước… Bởi vì sự phù hộ của má nó còn sót trong người nó giờ đây cũng sẽ chả
Trang:
[<] 1,
344,
345,[346],
347,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):