để tôi…”
“Cụ Dumbledore , ông Amos Diggory đang chạy tới kìa… ổng sắp tới… Cụ nghĩ xem cụ có nên nói cho ông ấy biết trước khi ổng nhìn thấy không…”
“Harry , con ở lại đây…”
Đám nữ sinh đang gào thét khóc lóc thảm thiết… cảnh trí nhập nhòa chớp nháp một cách kỳ lạ trước mắt Harry …
“Không sao đâu, con trai. Thầy sẽ đưa con về… Đi thôi… về bệnh thất…”
“Cụ Dumbledore bảo con ở lại đây…”
Harry nói một cách khó khăn, cái thẹo trên trán nó phát đau dữ dội khiến nó cảm thấy như muốn nôn thốc ra. Mắt nó hoa lên, mọi thứ lung linh nhòa nhạt hơn bao giờ hết.
“Con cần nằm nghỉ… Đi ngay thôi…”
Người nào đó cao to hơn nó rất nhiều đang nửa lôi kéo nửa dìu đỡ nó đi xuyên qua đám đông đang hoảng sợ. Harry nghe quanh nó, tiếng người thở hổn hển, tiếng gào khóc, và tiếng la hét khi người đàn ông đỡ nó vẹt một lối đi xuyên qua đám người đó, đưa nó trở về tòa lâu đài. Băng qua bãi cỏ, qua cái hồ vẫn còn đậu chiếc tàu của trường Durmstrang , Harry không còn nghe âm thanh gì khác nữa, ngoài tiếng thở nặng nhọc của ngước đàn ông đang dìu nó bước.
Cuối cùng, khi nhấc nó lên mấy bậc thềm đá, người đàn ông hỏi:
“Chuyện gì đã xảy ra hả, Harry ?”
Cộp, Cộp, Cộp. Đó chính là thầy Moody Mắt-Điên :
Khi hai thầy trò đi qua tiền sảnh, Harry kể:
“Cái Cúp là một cái Khóa Cảng. Nó đem con và anh Cerdic đến một nghĩa địa… và Voldemort ở đó… Chúa tể Hắc ám Voldemort …”
Cộp, Cộp , Cộp. Hai người đi lên cầu thang cẩm thạch…
“Chúa tể Hắc ám Voldemort ở đó à? Vậy chuyện gì xảy ra nữa?”
“Giết Cerdic … Họ giết Cerdic …”
“Rồi sao nữa?”
Cộp, Cộp , Cộp. Hai người đi dọc hành lang…
“Chế ra một thứ thuốc… phục hồi lại thân xác của hắn…”
“Chúa tể Hắc ám Voldemort phục hồi được thân xác rồi à? Ngài đã hồi sinh rồi à?”
“Và bọn Tử thần Thực tử đến… và rồi đấu tay đôi…”
“Con đấu tay đôi với Chúa tể Hắc ám à?”
“Trốn thoát.. cây đũa phép của con… cái gì ngộ lắm… con thấy ba má con… họ thoát ra từ cây đũa phép của hắn…”
“Vô đây, Harry … Vô đây, ngồi xuống đi… Con sẽ bình phục ngay thôi… Uống cái này vô…”
Harry nghe tiếng mở khóa kèn kẹt và có cảm giác một cái tách được dúi vô tay nó.
“Uống đi con… Con sẽ thấy khá hơn… Được rồi, bây giờ Harry à, thầy cần biết chính xác những chuyện đã xảy ra…”
Thầy Moody giúp Harry nuốt cái chất nước gì đó xuống cổ họng; nó sặc, một vị tiêu cay xè làm cháy họng nó. Văn phòng thầy Moody cũng hiện rõ dần… Thầy có vẻ trắng bệch như vẻ mặt ông Fudge , cả hai mắt thầy nhìn chòng chọc vào mặt Harry .
“Voldemort đã hồi sinh hả, Harry ? Con chắc là Voldemort đã trở lại à? Ngài đã làm được điều đó như thế nào?”
Harry nói:
“Hắn uống một thứ thuốc chế bằng những thứ lấy từ mộ cha hắn, lấy của Đuôi Trùn , và của con.”
Đầu óc Harry bây giờ cảm thấy rõ ràng hơn, cái thẹo trên trán nó cũng không còn đau đớn dữ dội nữa. Harry có thể nhìn thấy rõ mồn một gương mặt thầy Moody , cho dù văn phòng hơi tối. Nó cũng có thể nghe cả tiếng gào thét khóc la vang vọng lại từ sân Quidditch xa xa. Thầy Moody nói:
“Chúa tể Hắc ám lấy cái gì của con?”
Harry giơ cán
Trang:
[<] 1,
353,
354,[355],
356,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):