Disneyland 1972 Love the old s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
.

Harry đột nhiên nhận ra là con phượng hoàng Fawkes đã rời khỏi đầu gối của nó. Con phượng hoàng đã chấp chới bay xuống sàn nhà. Nó đang tựa cái đầu xinh đẹp của nó lên vết thương của Harry, và những giọt nước mắt như hạt trai của con phượng hoàng rơi xuống vết thương do con nhền nhện khổng lồ gây ra trên chân Harry.Vết thương biến mất. Da dường như liền lại ngay tức khắc.Chân của Harry bỗng chốc lành lặn như thường.

Khi con phượng hoàng cất cánh bay lên không trung và đậu trên một chạc cây vàng gần cửa, cụ Dumbledore nói:

“Thầy nói lại một lần nữa: con đã chứng tỏ lòng can đảm hơn mọi thứ mà thầy đã trông mong ở con trong đêm nay, Harry à. Con đã chứng tỏ được sự dũng cảm tương tự như những người đã chiến đấu với Voldemort đến chết khi hắn đang ở trên đỉnh cao quyền lực của hắn. Con đã gánh nặng trách nhiệm của một pháp sư trưởng thành trên vai và đã chứng tỏ con ngang vai bằng sức… và giờ đây con đã cho thầy quyền kỳ vọng nơi con. Con sẽ đi với thầy đến bệnh thất. Thầy không muốn cho con về phòng ngủ đêm nay.Một liều Miên Dược, một chút bình an… Sirius , anh có muốn ở lại với cháu không?”

Chú Sirius gật đầu và đứng dậy. Chú biến hình thành một con chó đen bự chảng và đi cùng Harry với cụ Dumbledore ra khỏi văn phòng cụ, họ cùng nhau đi nhanh xuống cầu thang đến bệnh thất.

Khi cụ Dumbledore đẩy cánh cửa bệnh thất ra. Harry nhìn thấy bà Weasley , Bill , Ron và Hermione đang tụ tập quanh một bà Pomfrey hết sức bối rối. Có vẻ như mọi người đang đòi được biết Harry ở đâu và chuyện gì đang xảy ra cho nó. Harry bước vào với cụ Dumbledore và con chó đen, tất cả những người kia đều nhào tới vây quanh nó, bà Weasley thốt lên một tiếng thét nghẹn ngào:

“Cháu Harry ! Ôi , cháu Harry !”

Bà Weasley hấp tấp chạy về phía Harry , nhưng cụ Dumbledore đã đứng chắn trước mặt Harry . Cụ giơ ra một bàn tay tỏ dấu can ngăn, nói:

“Bà Molly à, hãy nghe tôi nói một chút. Đêm nay Harry đã trải qua một thử thách khủng khiếp. Cháu vừa kể lại cho tôi nghe. Cái mà cháu nó cần bây giờ là một giấc ngủ, sự bình an và yên tịnh.”

Cụ nhìn quanh Ron, Hermione và cả Bill nữa, nói thêm:

“Nếu như tất cả các con muốn ở lại với Harry , thì các con có thể ở lại. Nhưng thầy không muốn các con chất vấn Harry nhiều quá, hãy đợi cho đến khi nó sẵn sàng trả lời, mà thầy chắc không phải nội trong đêm nay đâu.”

Bà Weasley gật đầu. Bà đã tái nhợt không còn thần sắc nữa. Bà quay lại suỵt Ron, Hermione và Bill, như thể tụi nó đang ồn ào, bà nói khẽ:

“Các con nghe chưa? Harry cần yên tĩnh!”

Bà Pomfrey trừng mắt nhìn con chó đen bự chảng, giả thân của chú Sirius , bà hỏi:

“Thưa ông hiệu trưởng, cho phép tôi hỏi…”

Cụ Dumbledore nói một cách giản dị:

“Con chó này sẽ ở lại đây với Harry một lát. Tôi bảo đảm với bà, con chó này đã được huấn luyện hoàn toàn thuần thục. Harry à, thầy sẽ đợi khi con lên giường nghỉ.”

Harry cảm thấy biết ơn khôn tả đối với cụ Dumbledore là cụ đã yêu cầu những người khác đừng hỏi han gì nó. Không phải là nó không muốn những người khác ở đó, nhưng nghĩ tới chuyện phải giải thích lại tất cả mọi việc, làm sống lại mọi chuyện một lần nữa, là nó không thể chịu đựng nổi.

CỤ Dumbledore nói:

“Thầy sẽ quay lại thăm con ngay, Harry à, khi thầy gặp ông Fudge xong. Thầy muốn con ở lại đây cả ngày mai, cho đ

Trang: [<] 1,367,368,[369],370,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):