n khi thầy đã nói chuyện với cả trường.”
Cụ Dumbledore rời khỏi bệnh thất.
Khi bà Pomfrey dẫn Harry lên một cái giường gần đó, nó bắt gặp thầy Moody thiệt đang nằm bất động trên một cái giường ở cuối văn phòng. Cái chân gỗ của thầy và con mắt phép được đặt nằm bên cạnh giường. Harry hỏi:
“Thầy có sao không cô?”
Bà Pomfrey đưa cho Harry bộ đồ ngủ và đỡ nó lên giường. Bà nói:
“Ông ấy sẽ sớm bình phục lại thôi.”
Harry cởi áo chùng ra, mặc đồ ngủ vào, và chui vô giường nằm. Ron, Hermione , Bill, bà Weasley , và con chó đen đều kéo đến bên tấm bình phong và tự kiếm chỗ ngồi xuống trên những cái ghế đặt cả hai bên giường của Harry . Ron và Hermione đều đang nhìn nó với vẻ gần như cẩn trọng, như thể sợ nó vậy. Nó bèn nói:
“Mình không sao hết. Chỉ mệt mà thôi.”
Mắt bà Weasley nhòa lệ khi bà kéo lại khăn trải giường một cách không cần thiết.
Bà Pomfrey , hồi nãy vừa lao ra khỏi phòng bệnh về căn phòng của bà, giờ đã trở lại với một cái chai nhỏ đựng một thứ thuốc màu tím, và bà cầm theo một cái ly. Bà nói:
“Con cần uống hết ly này, Harry à. Đây là thuốc ngủ không chiêm bao.”
Harry cầm cái ly và uống vài ngụm. Nó cảm thấy buồn ngủ ngay. Mọi thứ xung quanh nó dường như lung linh mơ hồ; những bóng đèn tròn trong bệnh thất dường như nhấp nháy với nó một cách thân tình qua lớp màn buông quanh giường; thân thể nó dường như đang chìm càng lúc càng sâu hơn vào sự ấm áp của tấm nệm lông. Trước khi nó uống hết liều thuốc ngủ, trước khi nó kịp nói một lời nào, thì sự mệt mỏi kiệt sức đã đưa nó vào sâu trong giấc ngủ.
Khi Harry thức dậy, cảm thấy rất ấm áp, và còn rất buồn ngủ, cho nên nó không mở mắt ra, mà chỉ mong tiếp tục nhắm tịt mắt mà ngủ tiếp. Căn phòng bệnh được chiếu sáng mờ mờ; nó chắc vẫn còn là ban đêm, và nó có cảm tưởng là nó vừa chợp mắt không lâu lắm.
Rồi nó nghe tiếng người thì thầm chung quanh nó.
“Họ mà không chịu nín bớt thì họ làm Harry thức dậy cho coi.”
“Họ hò hét chuyện gì vậy? Chẳng lẽ còn chuyện gì xảy ra nữa sao chớ?”
Harry lờ đờ hé mắt ra. Ai đó đã gỡ cặp kính của nó ra. Nó chỉ nhìn thấy đường nét lờ mờ của bà Weasley và anh Bill bên cạnh. Bà Weasley đã đứng lên. Bà thì thào:
“Nghe như giọng ông Fudge . Giọng kia của bà McGonagall đúng không? Nhưng mà họ đang cãi nhau về chuyện gì vậy?”
Bây giờ Harry cũng đã có thể nghe thấy tiếng cãi vã. Người ta la hét và chạy về phía bệnh thất. Ông Cornelius Fudge la lớn:
“Thật đáng tiếc, bà Minerva à, nhưng cũng vậy thôi…”
Giáo sư McGonagall gào lên:
“Lẽ ra ông không bao giờ nên đưa cái thứ đó vô tòa lâu đài! Khi cụ Dumbledore biết được…”
Harry nghe cánh cửa bệnh thất bị mở tung ra. Những người đứng chung quanh giường Harry đều trừng mắt nhìn ra cửa, anh Bill kéo vội tấm màn quang giường Harry lại, và thừa lúc không ai chú ý đến nó, Harry ngồi dậy kiếm cặp mắt kiếng đeo vô.
Ông Fudge sải bước chân đi thẳng vô trong bệnh thất. Giáo sư McGonagall và thầy Snape đi theo ông sát gót.
Ông Fudge hỏi bà Weasley :
“Cụ Dumbledore đâu?”
Bà Weasley nổi giận:
“Cụ không có ở đây. Đây là bệnh thất, thưa ông bộ trưởng, chẳng lẽ ông không thấy là…”
Nhưng cửa lại mở ra, và cụ Dumbledore đi nhanh vô phòng bệnh.
Trang:
[<] 1,
368,
369,[370],
371,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):