i sức mạnh mà Harry đã từng thấy ngay sau khi cụ đánh bất tỉnh gã Crouch con. Cụ nói:
“Nghe tôi nói đây ông Fudge . Harry tỉnh táo như ông, như tôi. Vết thẹo trên trán nó không ảnh hưởng đến bọ não của nó. Tôi tin là vết thẹo đó khiến nó đau đớn khi Chúa tể Voldemort đến gần nó, hay khi nó cảm nhận một vụ sát nhân đặc biệt nào đó.”
Ông Fudge lùi lại nửa bước để né cụ Dumbledore , nhưng ông vẫn không kém bướng bỉnh:
“Hãy tha lỗi cho tôi, cụ Dumbledore à, nhưng tôi chưa từng nghe nói đến một vết thẹo do bị nguyền rủa mà lại biến được thành một tiếng chuông báo động bao giờ…”
Harry hét lên:
“Thiệt mà, con đã nhìn thấy Chúa tể Voldemort hồi sinh!”
Nó lại cố gắng ra khỏi giường, nhưng bà Weasley ấn nó nằm xuống, nó la lên:
“Con đã nhìn thấy bọn Tử thần Thực tử ! Con có thể kể tên họ ra! Ông Lucius Malfoy …”
Thầy Snape có một cử động như giật mình, nhưng khi Harry nhìn thầy, mắt của thầy Snape lại hướng trở về ông Fudge . Ông Fudge tỏ ra bị sỉ nhục, ông nói:
“Trường hợp ông Malfoy đã được làm rõ! Đó là một dòng họ lâu đời… có nhiều đóng góp tài trợ cho chính nghĩa cao cả…”
Harry tiếp tục nói:
“Macnair!”
“Cũng đã được làm rõ! Hiện giờ đang làm việcc cho Bộ Pháp Thuật !”
“Avey – Nott - Crabbe - Goyle .”
Ông Fudge giận dữ nói:
“Cháu chỉ lặp lại những cái tên của những người đã ly khai bọn Tử thần Thực tử cách đây mười lăm năm rồi! Cháu có thể tìm thấy những cái tên đó trong những báo cáo cũ ở các phiên tòa! Cụ Dumbledore ơi, hãy làm ơn làm phước… Cuối năm ngoái, đứa nhỏ này cũng đã nghĩ ra toàn những câu chuyện kỳ dị… những câu chuyện của nó đang trở nên hoang đường hơn, vậy mà cụ vẫn nghe lọt tai… Đứa nhỏ này có thể nói Xà ngữ, cụ Dumbledore à, mà cụ vẫn nghĩ là nó đáng tin hay sao?”
Giáo sư McGonagall la lên:
“Ông khùng rồi! Đầu tiên là Cerdic Diggory , rồi tới ông Crouch ! Những cái chết đó không thể chỉ đơn giản là việc làm ngẫu nhiên của một thằng điên được!”
Ông Fudge cũng hét lại:
“Tôi không thấy có bằng chứng nào chống lại chuyện đó cả!”
Bây giờ thì cơn giận của ông cũng bằng với cơn giận của bà McGonagall , gương mặt của ông tím lịm:
“Tôi có cảm giác như là tất cả các người đều quyết tâm khơi dậy một cơn hoảng loạn sẽ làm xáo trộn hết mọi thứ mà chúng tôi đã thiết lập mười ba năm nay!”
Harry không thể nào tin vào điều nó đang nghe nữa. Nó vẫn luôn nghĩ về ông Fudge như một con người tử tế, hơi khoa trương, hơi ồn ào, nhưng bản chất tốt. Nhưng giờ đây đứng trước mặt nó là một phát sư lùn đang cơn giận dữ, khăng khăng không chịu chấp nhận cái viễn cảnh rằng cái thế giới trật tự và thoải mái của ông ta sắp sụp đổ… không chịu tin rằng Chúa tể Voldemort có thể trỗi dậy.
Cụ Dumbledore lặp lại:
“Voldemort đã trở lại, ông Fudge à, nếu ông thẳng thắn chấp nhận sự thật này, và tiến hành những biện pháp cần thiết, chúng ta sẽ vẫn còn có thể cứu vãn được tình thế. Bước đầu tiên và quan trọng nhất là đuổi bọn Giám ngục ra khỏi nhà tù Azkaban …”
Ông Fudge lại hét lên:
“Vô lý. Đuổi bọn Giám ngục à? Tôi chỉ cần đưa ra đề nghị đó thôi là sẽ bị đá văng khỏi văn phòng ngay! Một nửa trong số chúng tôi chỉ cảm thấy an toàn trên giường ngủ mỗi tối bở
Trang:
[<] 1,
371,
372,[373],
374,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):