u lắp bắp:
“Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy … hồi sinh à? Vô lý hết sức! Thôi đi mà. Cụ Dumbledore …”
“Bà McGonagall và ông Snape chắc là đã nói với ông, chúng tôi đã nghe Barty Crouch thú tội. Do ảnh hưởng của Chân dược, hắn đã kể cho chúng tôi nghe hắn đã được đem lậu ra khỏi nhà ngục Azkaban như thế nào; và Voldemort nhờ Bertha Jorkins mà biết được hắn còn sống, đã đến giải thoát hắn khỏi sự quản thúc của cha hắn và sử dụng hắn để bắt cóc Harry như thế nào. Tôi nói cho ông biết kế hoạch đó đã thành công. Crouch đã giúp đỡ Voldemort hồi sinh.”
Harry kinh ngạc nhận thấy một nụ cười nhẹ nở trên gương mặt của ông Fudge . Ông ta nói:
“Cụ Dumbledore à, cụ không thể thiệt thà tin câu chuyện đó như vậy được. Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy trở về ư? Thôi mà, thôi đi, Crouch có thể tự cho là hắn đã hành động theo lệnh của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy … nhưng mà tin vào những lời của một thằng điên như thế, thì cụ Dumbledore à…”
Cụ Dumbledore nói giọng đều đều chắc chắn:
“Khi Harry chạm vào cái Cúp Tam Pháp thuật hồi hôm, nó đã bị chuyển thẳng tới chỗ Voldemort . Nó đã chứng kiến sự hồi sinh của Chúa tể Voldemort . Tôi sẽ giải thích tất cả chuyện đó cho ông nếu ông quá bước qua văn phòng của tôi.”
Cụ Dumbledore liếc nhìn ra sau, nhận thấy Harry đã thức giấc, nhưng cụ lắc đầu và nói:
“Tôi e rằng tôi không thể cho phép ông chất vấn Harry vào tối nay được.”
Nụ cười tò mò của ông Fudge ngập ngừng. Ông cũng liếc nhìn Harry rồi quay lại nói với cụ Dumbledore :
“Cụ… quyết tin vào những lời của Harry về vụ này sao, cụ Dumbledore ?”
Mọi người im lặng trong một lát, chỉ có tiếng gầm gừ của chú Sirius vang lên. Chú xù lông sửng cổ lên, nhe răng hằm hè với ông Fudge .
Mắt của cụ Dumbledore giờ đây sáng quắc lên:
“Đương nhiên là tôi tin Harry . Tôi đã nghe lời thú tội của Crouch , và tôi đã nghe Harry kể lại chuyện gì đã xảy ra sau khi nó chạm vào cái Cúp Tam Pháp thuật; hai câu chuyện này ráp lại có ý nghĩa, chúng giải thích mọi chuyện đã xảy ra kể từ khi Bertha Jorkins biến mất hồi mùa hè vừa rồi.”
Ông Fudge vẫn còn giữ nụ cười kỳ lạ trên gương mặt. Một lần nữa ông liếc Harry một cái trước khi trả lời:
“Cụ đã quyết tin rằng chúa tể Voldemort đã trở lại, mà chỉ căn cứ vào lời của một gã sát nhân điên loạn, một thằng bé bị… Chà…”
Ông Fudge lại nhìn Harry một cái nữa, và Harry bỗng nhiên hiểu. Nó lặng lẽ nói:
“Ông đã đọc bài báo của bà Rita Skeeter , phải không ông Fudge ?”
Ron, Hermione , bà Weasley và anh Bill đều giật mình. Không ai trong số họ đã nhận ra rằng Harry đã thức giấc.
Ông Fudge hơi đỏ mặt, nhưng trên mặt vẫn còn nguyên vẻ bướng bỉnh thách thức. Ông nhìn cụ Dumbledore ,nói:
“Và nếu tôi đọc rồi thì sao? Nếu tôi đã phát hiện ra rằng lâu nay cụ vẫn giữ kín một số sự thật nào đó về thằng bé thì sao? Một đứa nói Xà ngữ, đúng không? Và đã bày trò hề khắp nơi…”
Cụ Dumbledore lạnh nhạt nói:
“Tôi hiểu là ông đang nói đến những cơn đau mà Harry đã trải qua với vết thẹo của nó?”
Ông Fudge nói nhanh:
“Vậy là ông nhìn nhận rằng nó có những cơn đau đó hả? Nhức đầu à? Ác mộng hả? Có thể… ảo giác chăng?”
Cụ Dumbledore bước một bước tiến tới ông Fudge , và một lần nữa, ở cụ dường như phát tỏa ra c
Trang:
[<] 1,
370,
371,[372],
373,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):