đúng không nếu tôi quyết trông cậy vào bà và ông Arthur?”
Bà Weasley nhợt nhạt đến trắng bệch cả môi, nhưng tỏ vẻ cương quyết, bà nói:
“Dĩ nhiên là cụ đúng. Chúng tôi biết ông Fudge quá mà. Anh Arthur sở dĩ còn chịu ở lại ở Bộ Pháp Thuật mấy năm nay chẳng qua vì anh quan tâm đến dân Muggle thôi. Ông Fudge cứ cho là anh ấy thiếu lòng tự hào pháp sư đúng đắn.”
Cụ Dumbledore nói:
“Vậy thì chúng ta cần nhắn tin ngay cho ông Arthur . Tất cả những ai mà chúng ta có thể thuyết phục họ nhận thức được sự thật phải được thông báo ngay tức khắc, và ông Arthur ở vị trí thuận lợi để tiếp xúc với những người ở Bộ Pháp Thuật, những người không đến nỗi thiển cận như ông Fudge .”
Anh Bill đứng dậy, nói:
“Con sẽ đi gặp ba. Con đi ngay bây giờ đây.”
Cụ Dumbledore nói:
“Hay lắm! Con hãy kể cho ba con biết chuyện gì đã xảy ra. Nói với ba con là thầy sẽ sớm liên hệ trực tiếp với ba con. Tuy nhiên ông ấy cũng cần phải kín đáo. Nếu ông Fudge tưởng là chúng ta đang can thiệp vào Bộ Pháp Thuật …”
Anh Bill nói:
“Thầy cứ giao việc đó cho con.”
Anh Bill vỗ lên vai Harry , hôn lên má bà Weasley , mặc áo khoác vào, và sải bước nhanh ra khỏi phòng.
Cụ Dumbledore quay lại nói với giáo sư McGonagall :
“Bà Minerva , tôi muốn gặp ông Hagrid trong văn phòng của tôi, càng sớm càng tốt. Và tôi cũng muốn mời – nếu bà ấy vui lòng đến – mời cả bà Maxime nữa.”
Giáo sư McGonagall gật đầu và đi ra, không nói thêm một lời nào.
Cụ Dumbledore nói với bà Pomfrey :
“Bà Poppy, bà vui lòng đi xuống văn phòng của giáo sư Moody , tôi nghĩ ở đó bà sẽ tìm thấy một con gia tinh tên là Winky đang ở trong trạng thái hơi bị trầm uất. Bà hãy làm cái gì bà có thể làm cho chị ta, rồi đem chị ta xuống nhà bếp. Tôi tin là Dobby sẽ chăm sóc chị ta tốt hơn chúng ta.”
Bà Pomfrey tỏ ra sửng sốt, nhưng bà nói:
“Được… được thôi.”
Rồi bà Pomfrey rời khỏi phòng.
Cụ Dumbledore kiểm tra coi cửa nẻo đã đóng chặt lại cả chưa, và chờ cho tiếng bước chân của bà Pomfrey đã xa dần, rồi cụ mới nói tiếp:
“Còn bây giờ là lúc để cho hai người trong đám chúng ta nhận ra nhau. Anh Sirius … xin anh vui lòng trở lại hình dạng bình thường.”
Con chó đen khổng lồ ngước nhìn cụ Dumbledore , rồi trong nháy mắt, rùng mình biến thành một người đàn ông.
Bà Weasley thét lên và nhảy lùi lại khỏi giường. Bà chỉ vào chú Sirius , thét lên the thé:
“Sirius Black!”
Ron kêu lên:
“Má, đừng la! KHông sao đâu.”
THầy Snape không hét lên cũng không nhảy lùi lại, nhưng ngó mặt thầy là đủ thấy một cơn giận đang pha trộn nỗi kinh hoàng. Thầy Snape nhìn trừng trừng chú Sirius , gầm gừ:
“Hắn! Hắn làm gì ở đây chứ?”
Chú Sirius cũng biểu lộ một vẻ không ưa tương tự đối với thầy Snape . Cụ Dumbledore nhìn cả hai người, nói:
“Anh Sirius đến đây là do tôi mời, cũng như anh vậy, anh Snape à. Tôi tin tưởng cả hai anh. Đã đến lúc các anh dẹp qua một bên những khác biệt trước đây để mà tin cậy lẫn nhau.”
Harry nghĩ cụ Dumbledore đang đòi hỏi một điều gần như phép mầu. Chú Sirius và thầy Snape nhìn nhau thiếu điều ăn tươi nuốt sống nhau.
Cụ Dumbledore nói tiếp với một giọng nói tỏ ra thiếu nhẫn nại:
“Tôi sẽ giải quyết, trong một thời gian ngắn, tạm gác đi h
Trang:
[<] 1,
374,
375,[376],
377,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):