Duck hunt
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ận thù công khai. Hai anh hãy bắt tay nhau. Bây giờ hai anh đang cùng một phe. Thời gian thì ít, và nếu như vài người trong chúng ta, những người biết sự thật, lại không chịu đoàn kết với nhau, thì chúng ta chẳng có hy vọng gì cả.”

Chú Sirius và thầy Snape tiến về phía nhau một cách chậm rãi – vẫn trừng mắt nhìn nhau như thể người này chẳng cầu mong gì hơn là quỷ vật người kia đi – và họ bắt tay nhau. Rồi họ buông tay nhau ra thiệt nhanh.

Cụ Dumbledore một lần nữa lại bước tới đứng giữa hai người:

“Vậy là có thể tiếp tục hợp tác với nhau. Bây giờ tôi có công tác giao cho cả hai người đây: thái độ của ông Fudge , mặc dù không phải bất ngờ, cũng đã làm thay đổi mọi thứ. Sirius , tôi cần anh lên đường ngay tức thì. Anh phải đi báo động cho các phù thủy Remus Lupin, Arbella Figg, Mundungus Fletcher… Đám người cũ ấy. Hãy ẩn tích ở chỗ ông Lupin một thời gian. Tôi sẽ liên hệ với anh ở chỗ đó.”

Harry nói:

“Nhưng…”

Nó muốn chú Sirius ở lại. Nó không muốn lại phải chia tay với chú Sirius gấp gáp như vậy. Chú Sirius quay về phía Harry vỗ về:

“Con sẽ sớm gặp lại chú mà, chú hứa với con. Nhưng con cũng hiểu mà, chú phải làm những gì chú có thể làm, đúng không?”

Harry nói:

“Dạ… con hiểu… dĩ nhiên con hiểu.”

Chú Sirius nắm chặt tay nó trong một lát ngắn ngủi, gật đầu với cụ Dumbledore , biến hình lại thành ra con chó đen khổng lồ, chạy băng qua căn phòng, tới cửa, tự dùng chân vuốt trước mà mở nắm đấm cửa. Rồi biến mất.

Cụ Dumbledore quay lại thầy Snape :

“Anh Severus, anh biết công việc mà tôi phải giao anh. Nếu anh đã sẵn sàng… nếu anh đã chuẩn bị…”

Thầy Snape nói:

“Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.”

Trông thầy hơi nhợt nhạt hơn bình thường, nhưng đôi mắt đen lạnh lùng của thầy lấp lánh một cách kỳ lạ.

Cụ Dumbledore nói:

“Vậy thì chúc anh may mắn.”

Cụ Dumbledore nhìn theo với một thoáng e ngại trên nét mặt, khi thầy Snape bước đi nhanh không nói một lời.

Nhiều phút trôi qua lặng lẽ trước khi cụ Dumbledore lại nói tiếp:

“Tôi phải đi xuống lầu. Tôi phải gặp gia đình Diggory . Harry à, nhớ uống hết thuốc của con. Tôi sẽ gặp lại mọi người sau.”

Khi cụ Dumbledore đi khuất rồi, Harry ngã vật xuống cái gối. Hermione , Ron và bà Weasley vẫn đang nhìn nó. Bây giờ họ mới lên tiếng sau khi im lặng từ nãy đến giờ.

Bà Weasley rốt cuộc nói:

“Harry à, con phải uống cho hết thuốc của con đi.”

Khi bà đưa tay lấy cái chai thuốc và cái ly, tay bà đụng vô cái bao vàng đặt trên cái bàn cạnh giường ngủ của Harry . Bà Weasley nói:

“Con sẽ ngủ một giấc dài say sưa. Con hãy cố nghĩ đến chuyện khác một lát… thử nghĩ xem con sẽ mua gì với số tiền thưởng của con chẳng hạn…”

Harry nói, giọng không một chút biểu cảm:

“Con không cần số vàng đó. Bác giữ giùm con. Hay ai đó lấy đi giùm cũng được. Lẽ ra con đã không thắng được. Lẽ ra phần thưởng đó phải thuộc về anh Cerdic .”

Cái điều mà nó cứ phải đấu tranh nhiều lần kể từ khi nó rời khỏi mê lộ cho đến giờ đang có cơ đánh bại nó. Nó có thể cảm thấy một cơn đau nhức nhối rát bỏng ở khóe mắt. Nó chớp mắt, nhìn lên trần nhà.

Bà Weasley thì thầm:

“Đâu phải lỗi của con đâu Harry !”

Harry nói:

“Chính con biểu ảnh cùng cầm chiếc Cúp

Trang: [<] 1,375,376,[377],378,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):