XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ao đến bảy thước.

Percy vội vã đi tới trước với hai cánh tay dang ra. Hiển nhiên là việc anh không chấp nhận cái cách mà ông Ludo Bagman điều hành cái bộ của ông vẫn không hề ngăn cản việc Percy muốn gây ấn tượng tốt trước ông. Ông Weasley như răng cười:

“À… phải, đây là con trai tôi, Percy . Cháu nó vừa mới bắt đầu vào làm việc trong bộ . Còn đây là Fred , à không phải, xin lỗi, nó là George , kia mới là Fred , và Bill , Charlie , Ron, con gái tôi, Ginny ,và hai đứa bạn của Ron: Hermione Granger và Harry Potter.”

Ông Bagman không tỏ ra một chút nghi ngờ gì khi nghe cái tên của Harry , và mắt của ông thực hiện ngay cái liếc nhìn quen thuộc lên cái thẹo trên trán Harry .

Ông Weasley tiếp tục:

“Và xin giới thiệu với mọi người, đây là ông Ludo Bagman , các con đều đã biết ông là ai, chính nhờ ông mà chúng ta mới có được vé tốt như vậy.”

Ông Bagman xua tay như thể chuyện đó có đáng gì mà nói. Ông khua cái gì đo trong túi áo đen sọc vàng của ông, nghe như một mớ tiền vàng, hăm hở nói:

“Anh Arthur , thử tưởng tượng những bất ngờ của trận đấu coi! Roddy Pontner đánh cá với tôi là Bungari sẽ ghi điểm trước… Tôi chấp ông ta, bởi vì ba cầu thủ tấn công của Ái Nhĩ Lan là những người mạnh nhất mà tôi từng thấy trong nhiều năm nay… và nhóc Agatha Timms đã đặt cược một nửa phần hùn của mình ở trang trại nuôi lươn để cá là trận đấu sẽ kéo dài một tuần lễ.”

Ông Weasley nói:

“Ôi vậy thì… để coi… đánh cá một đồng Galleon là đội Ái Nhĩ Lan thắng nhé?”

Ông Ludo Bagman trông có vẻ hơi thất vọng, nhưng tự chủ lại ngay:

“Một đồng vàng Galleon hả? Được, được… còn ai muốn cá nữa không?”

Ông Weasley nói:

“Tụi nó còn quá nhỏ, không được cờ bạc. Molly thì không ưa…”

Bỗng nhiên Fred và George dốc hết tiền trong túi của tụi nó ra, Fred nói:

“Tụi con đánh cá ba mươi bảy đồng Galleon vàng, mười lăm đồng Sickle bạc và ba Knut là đội Ái Nhĩ Lan thắng, nhưng Viktor Krum sẽ bắt được trái Snitch . À, và chúng con sẽ liệng ra một cây đũa phép giả.”

Percy rít lên:

“Tụi bây không được phô bày ra với ông Bagman những thứ rác rưởi nhảm nhí đó.”

Nhưng ông Bagman không có vẻ gì cho là một cây đũa phép là đồ nhảm nhí; ngược lại, vẻ mặt học trò của ông tỏ ra khoái chí hết sức. Ông giựt cây đũa phép trên tay Fred và vẫy lên một tiếng kêu quang quắc. Cây đũa phép liền biến thành một con gà nhựa và ông phá ra cười:

“Xuất sắc! Lâu rồi tôi chưa từng thấy ai có sức thuyết phục hùng hồn như vầy. Tôi mua cái đó năm đồng Galleon vàng!”

Percy sượng cứng trong bộ tịch bất đồng sững sờ.

Ông Weasley thì nói nhỏ:

“Các con à, ba không muốn các con chơi cá cược … Đó là tất cả tiền dành dụm của các con… Má của con…”

Ông Ludo Bagman nói oang oang, tay rung cái túi của ông kêu xủng xoẻng:

“Đừng có phá bĩnh cuộc chơi chứ, anh Arthur ! Tụi nó đủ lớn để biết tụi nó muốn cái gì mà! Cháu đánh cá là đội Ái Nhĩ Lan sẽ thắng và Krum sẽ bắt được trái banh Snitch phải không? Không có cơ hội nào đâu, các cậu ơi, chẳng có cơ hội nào… Tôi sẽ cho con được bắt trên… Chúng ta cũng thêm vô năm đồng Galleon cho cây đũa phép tức cười đó, vậy thì chúng ta sẽ…”

Ông Weasley nhìn một cách bất lực khi ông Ludo Bagman lấy ra một cuốn sổ và một cây viết lông ngỗng, bắt đầu ghi tên của hai đứa si

Trang: [<] 1,45,46,[47],48,49,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):