hư gập đôi, khiến trông anh giống hệt một gã gù lưng.
“Thưa ông Crouch ! Ôngc có muốn dùng một tách trà không ạ?”
Ông Crouch ngước lên nhìn Percy với một vẻ hơi ngạc nhiên:
“À, vâng… cảm ơn nhé, Weatherby .”
Fred và George ngậm cái tách của mình nín cười đến suýt chết ngạt. Percy ửng đỏ cả hai vành tai, nhưng vẫn lăng xăng rót nước pha trà.
Đôi mắt sắc của ông Crouch nhìn ông Weasley :
“À, tôi cũng có đôi lời muốn nói với anh nữa, anh Arthur à. Ông Ali Bashir đang gây hấn. Ông ta muốn thương lượng với anh về việc anh cấm vận thảm bay.”
Ông Weasley thốt ra một tiếng thở dài:
“Ổng có gửi cú cho tôi về chuyện đó hồi tuần trước. Tôi đã nói với ổng rồi và nói cả trăm lần rồi, rằng theo định nghĩa của Sở đăng ký Vật thể Bùa phép Bị cấm, thì thảm bay được coi là chế tác của dân Muggle . Nhưng mà ổng có thèm nghe tôi đâu?”
Ông Crouch nhận tách trà Percy trao, nói:
“Tôi cũng nghĩ vậy. Ổng rất muốn xuất khẩu thảm qua đây.”
Ông Bagman nói:
“Chà, mấy cái thảm đó chẳng đời nào thay thế được chổi thần ở nước Anh này, đúng không?”
Ông Crouch nói:
“Ông Ali cho là sẽ có chỗ đứng cho thảm bay trong thị trường phương tiện vận chuyển gia đình. Tôi nhớ ông nội của tôi từng có một cái thảm hiệu Axminster đủ chỗ cho mười hai người – nhưng mà dĩ nhiên đó là thời trước khi thảm bay bị cấm.”
Ông Crouch nói như thể ông không muốn cho ai hiểu lắm về những bậc ông cha tuân thủ luật pháp cực kỳ nghiêm túc của ông.
Ông Bagman vui vẻ:
“Coi bộ anh bận rộn dữ à, anh Barty?”
Ông Crouch đáp khô khan:
“Tương đối. Tổ chức Khóa cảng trên khắp năm lục địa đâu phải là công việc gì đáng kể đâu anh Ludo, anh Ludo!”
Ông Weasley nói:
“Tôi chắc hai ông sẽ vui mừng lắm khi vụ này xong?”
Ông Ludo Bagman có vẻ kinh ngạc:
“Vui mừng hả? Không biết còn có lúc nào tôi thấy vui hơn lúc này không… Tuy vậy cũng không hẳn là mình chẳng trông mong cái gì nữa, phải không, anh Barty? Hả? Còn cả đống dịp để tổ chức, hén?”
Ông Crouch nhướn mày nhìn ông Bagman :
“Chúng ta đã thỏa thuận không thông báo gì hết cho đến khi tất cả các chi tiết…”
Ông Bagman gạt lời ông Crouch đi như gạt một đám ruồi vo ve:
“Ối, chi tiết! Họ đã ký rồi, đúng không? Họ đã thỏa hiệp rồi, chứ gì nữa? Tôi cá với anh là chẳng mấy chốc nữa là lũ con nít này cũng biết hết; ý tôi nói là việc đó sẽ xảy ra ở trường Hogwarts kia mà…”
Ông Crouch đanh giọng, cắt ngang lời ông Bagman :
“Anh Ludo à, anh cũng biết đấy, chúng ta cần đến gặp những người Bungari . Cảm ơn tách trà của cậu nhé, cậu Weatherby .”
Ông đưa trả lại tách trà chưa hề uống cho Percy và chờ ông Bagman đứng dậy. Ông Bagman gượng đứng lên, uống nốt trà trong tách của mình, những đồng tiền vàng vui vẻ kêu leng keng trong túi áo của ông. Ông nói:
“Hẹn gặp lại tất cả quí vị. Quí vị ngồi khu thượng hạng chung với tôi… Tôi là người bình luận trận đấu đó nha!”
Ông Bagman vẫy tay chào, ông Crouch gật đầu cộc lốc, và cả hai độn thổ tàng hình.
Fred hỏi ngay lập tức:
“Ba ơi, sắp có chuyện gì xảy ra ở trường Hogwarts vậy ba? Họ nói về chuyện gì vậy?”
Ông Weasley mỉm cười:
“Các con sẽ sớm biết thôi.”
<
Trang:
[<] 1,
47,
48,[49],
50,
51,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):