Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ng cực kỳ lớn. Những dòng chữ vàng cứ chạy ngang qua tấm bảng như thể có bàn tay của một người khổng lồ vô hình đang viết vội trên tấm bảng để rồi lại bôi đi. Chăm chú ngó tấm bảng đó, Harry nhận thấy tấm bảng đang phát ra những dòng chữ quảng cáo ngang qua sân đấu:

Chai Xanh: một cây Chổi Thần Cho Tất cả mọi gia đình – an toàn, đáng tin, và có Còi chống trộm thiết kế bên trong.. Thuốc tẩy vết bẩn nhiệm mầu đa dụng của bà Skower: Không Đau, Không tì vết! Thời trang pháp sư ngày hội = London, Paris, Hogsmeade…

Harry dứt mắt khỏi mấy bảng hiệu đó để ngoảnh lại nhìn ra đằng sau, xem coi những ai ngồi chung khán đài danh dự với tụi nó. Cho tới lúc này thì các ghế vẫn còn trống, ngoại trừ một sinh vật nhỏ xíu đang ngồi ở cái ghế thứ hai tính từ đầu kia của hàng ghế sau lưng Harry . Cái sinh vật đó, chân cẳng ngắn ngủn đến nỗi chúng chìa ra trước trên cái ghế cao, và y quấn quanh mình cái khăn trải bàn uống trà, trông lùng thùng như khăn choàng ngoài của những người La Mã cổ đại. Cái sinh vật đó giấu mặt vào hai bàn tay, nhưng hai cái tai dài và nhọn như tai dơi ấy trông sao mà cực kỳ quen… Harry ngờ ngợ, gọi:

“Dobby?”

Cái sinh vật nhỏ xíu đó ngẩng nhìn lên và duỗi những ngón tay ra, để lộ hai con mắt nâu to cồ cộ và cái mũi thì có hình dạng và kích thước chính xác của một trái cà chua bự. Đó không phải là Dobby, nhưng đó chắc chắn là một con gia tinh như Dobby, kẻ từng là bạn của Harry. Chính Harry đã giúp Dobby thoát khỏi chủ cũ của nó là gia đình Malfoy.

Qua kẽ hở giữa mấy ngón tay, con gia tinh kêu lên the thé với giọng tò mò:

“Có phải ngàu vừa gọi tôi là Dobby ?”

Giọng của con gia tinh này cao vút, con hơn cả giọng trước đây của Dobby , vốn đã là một giọng rít lên eo éo, nghe nhỏ nhỏ, run run. Harry ngờ rằng đó hẳn là một giọng nữ, mặc dù đối với gia tinh thì điều này thiệt là khó phân biệt. Ron và Hermione cũng đã xoay mình trên ghế ngồi quay lại nhìn. Mặc dù hai đứa đó nghe Harry nói rất nhiều về Dobby nhưng tụi nó chưa hề được gặp Dobby bao giờ. Ngay cả ông Weasley cũng ngoái nhìn một cách thích thú.

Harry nói với con gia tinh:

“Xin lỗi nha, tôi nhầm bạn với một người quen cũ.”

Con gia tinh thốt lên những lời có âm vực cao nghe eo éo:

“Nhưng mà thưa ngài, tôi cũng có biết Dobby nữa mà.”

Con gia tinh vẫn che mặt bằng bàn tay, như thể bị ánh sáng làm lóa mắt, mặc dù khán đài danh dự cũng không được chiếu đèn sáng cho lắm.

“Thưa ngài, tên tôi là Winky , và quí danh của ngài…”

Đôi mắt nâu đen của con gia tinh mở lớn bằng cỡ cái dĩa nhỏ khi nó nhìn thấy cái thẹo trên trán của Harry :

“Ngài chắc hẳn là Harry Potter!”

Harry nói:

“Phải, chính tôi đây.”

Con gia tinh hơi hạ bàn tay xuống một tí, vẻ mặt nó hết sức kinh ngạc sửng sốt:

“Thưa ngài, Dobby luôn miệng nói về ngài!”

Harry hỏi:

“Vậy hả? Được tự do rồi bạn ấy sống ra sao?”

Winky lắc đầu:

“A, thưa ngài… , ôi, thưa ngài, tôi chẳng có ý gì bất kính đâu, thưa ngài, nhưng tôi hổng chắc là khi ngài giải phóng Dobby là ngài đã làm được một việc tốt lành cho Dobby đâu, thưa ngài.”

Harry hơi bất ngờ:

“Sao vậy? Có gì không ổn với bạn ấy hả?”

Winky buồn bã nói:

“Thưa ngài, tự do tiêm nhiễm vô đầu của Dobby . Mà tư tưởng này nọ thì vượt qua thân phận của Dobby , thưa ngài.

Trang: [<] 1,50,51,[52],53,54,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):