XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
âu có thể kiếm được địa vị nào khác đâu, thưa ngài.”

Harry hỏi:

“Sao lại không?”

Winky hạ thấp giọng tới một nửa quãng tám, khiến giọng trở nên thì thào:

“Thưa ngài, Dobby đòi người ta phải trả lương cho công việc nó làm!”

Harry ngơ ngác:

“Trả lương hả? Ừ, phải trả lương cho bạn ấy chứ?”

Winky hoảng kinh hồn vía khi nghe tới ý tưởng đó, vội khép mấy ngón tay lại để che giấu đi gương mặt của mình. Con gia tinh ấy nói bằng giọng the thé bị nghẹn lại:

“Thưa ngài, gia tinh không có lương bổng gì hết! Không, không, không. Tôi đã nói với Dobby : “Dobby à, đi kiếm một gia đình tử tế nào đó mà ổn định lại đi.” Nhưng thưa ngài, Dobby thì còn đang bày ra đủ loại trò tinh nghịch, thiệt là không ra tư cách một gia tinh chút nào. Tôi nói, Dobby , anh cứ nhong nhỏng đi quậy như vầy thì trước sau gì cũng sẽ bị ra trước bộ Chỉnh đốn và Kiểm soát Sinh vật Huyền bí, như bất kỳ một con yêu tinh tầm thường nào đó.”

Harry nói:

“Ở, cũng đã đến lúc phải cho bạn ấy vui chơi thỏa thuê chớ?”

Winky nghiêm giọng nói với Harry , hai bàn tay vẫn bưng kín khuôn mặt:

“Gia tinh không được phép vui chơi, Harry Potter à. Gia tinh phải làm những gì mà chủ nhân sai bảo. Như tôi đây, tôi đâu có thích ngồi trên cao nhất nào đâu, ngài Harry Potter…”

Winky liếc mắt về phía rìa khán đài và nén giọng xuống:

“…nhưng ông chủ phái tôi đến khán đài danh dự thì tôi phải đến thôi, thưa ngài.”

Harry cau mày:

“Nhưng mà nếu bạn không thích ngồi trên cao thì tại sao ông ấy lại phái bạn đến đây?”

Winky ngoẹo đầu sang chỗ trống bên cạnh, nói:

“Ông chủ… ông chủ muốn tôi giữ chỗ cho ông ấy một chỗ ngồi, thưa ngài Harry Potter. Ông chủ bận lắm. Winky chỉ ước ao được trở về lều cảu ông chủ, Harry Potter à, nhưng chủ đã sai bảo điều gì thì Winky phải làm thôi. Winky là một gia tinh ngoan mà.”

Con gia tinh lại lấm lét nhìn ra bìa khán đài với vẻ sợ hãi và lại giấu biệt đi cả đôi mắt. Harry quay lại với những người trong nhóm của nó.. Ron rù rì hỏi:

“Vậy ra đó là một con gia tinh hả? Tụi nó kỳ cục quá hén?”

Harry nhiệt thành nói:

“Dobby còn kỳ cục hơn nữa kìa.”

Ron lấy mấy cái ống dòm ra và bắt đầu kiểm tra. Nó dòm xuống đám đông phía dưới sân, ở cả hai phía của sân vận động.

“Dễ sợ!”

Nó vừa nói vừa vặn cái nút xem lại ở một bên cái ống dòm.

“Mình có thể làm cho cái thằng cha dưới kia ngoáy mũi đi ngoáy mũi lại… rồi lại ngoáy mũi nữa…”

Lúc đó Hermione đang hăm hở đọc lướt qua tấm chương trình bọ nhung và viền tua rua. Cô bé đọc to:

“Trước trận đấu sẽ có cuộc trình diễn phước thần và linh vật của các đội.”

Ông Weasley nói:

“Chà, cái đó luôn luôn đáng xem à! Các con biết không các đội quốc gia đem tới đây những linh vật ở xứ sở của họ để trình diễn phô trương.”

Lô khán đài thượng hạng dần dần có thêm bốn người vô ngồi. Ông Weasley cứ phải bắt tay với những người rõ ràng là những phù thủy rất ư quan trọng. Percy cứ đứng dựng lên hoài đến nỗi trông anh như thể đang ráng ngồi trên lưng một con chim ấy. Khi đích thân ông Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật , ông Corneilius Fudge, đến , thì Percy cúi chào thấp đến nỗi cặp kiếng của anh rớt ra và bể tan tành. Percy bối rối quá, dùng câ

Trang: [<] 1,51,52,[53],54,55,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):