XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
thắp sáng con đường mòn dẫn tới sân vận động đã bị tắt ngấm. Những bóng người đen thui mò mẫm xuyên qua rừng cây; trẻ con thì khóc lóc; những tiếng kêu la lo lắng và những giọng nói hốt hoảng vang dội trong bầu không khí đêm lạnh lẽo chung quanh. Harry cảm thấy chính nó khi thì bị người ta đẩy qua đây khi thì bị người ta xô qua kia, mà nó không thể thấy được mặt người nào hết. Chợt nó nghe Ron kêu lên đau đớn.

Hermione lo lắng hỏi:

“Chuyện gì vậy?”

Cô bé đứng khựng lại bất ngờ đến nỗi Harry đâm sầm vô cô bé.

“Ron, bồ ở đâu? Ôi, sao mà ngu ngốc như vầy… Lumos! (Tỏa sáng!)”

Cô bé thắp đầu đũa phép của mình lên và chìa cái đốm lửa nhỏ của cây đũa ra phía trước để soi tỏ con đường. Ron đang nằm sóng xoài trên mặt đất. Nó gượng đứng dậy, tức giận nói:

“Vấp vô một cái rễ cây.”

“Ái chà, chân cẳng to tè bè như vậy mà không vấp té cũng uổng.”

Một giọng nói lè nhè vang lên đằng sau tụi nó. Harry , Ron và Hermione quay phắt lại. Draco Malfoy đang đứng một mình gần đó, dựa lưng vô một gốc cây, ra vẻ ung dung tự tại vô cùng. Hai tay khoanh trước ngực, Malfoy có vẻ như đang thưởng ngoạn cảnh diễn ra ở khu cắm trại qua khoảng trống giữa các thân cây.

Ron bảo Malfoy làm một chuyện mà Harry biết là Ron không đời nào dám nói trước mặt bà Weasley .

Đôi mắt nhợt nhạt của Malfoy long lên sòng sọc.

“Lựa lời mà nói nghe Weasley ! Sao bây giờ tụi bây còn không lo cút cho lẹ lên? Bộ mày muốn ở vào địa vị của mụ ta lắm hả?”

Malfoy hất đầu về phía Hermione , đúng lúc đó một tiếng nổ to như bom nổ vang dội khắp khu cắm trại, và trong một khoảnh khắc, một tia sáng xanh lè nhá sáng rừng cây chung quanh tụi nó.

Hermione nói, giọng đầy thách thức:

“Mày muốn nói gì hả?”

Malfoy nói:

“Granger oi, họ đang săn lùng Muggle . Mày có muốn phô đồ lót ra giữa trời không? Bởi vì nếu mày cứ quẩn quanh ở đây thì thế nào mày cũng được biểu diễn… họ đang đi về phía này, và tụi tao sẽ được dịp cười thả cửa.”

Harry quát:

“Hermione là một phù thủy !”

Malfoy cười gằn một cách nham hiểm:

“Cứ làm theo kiểu của mày đi Potter, cứ đứng ở đó đi nếu mày cho là họ không phân biệt được một đứa Máu bùn.”

Ron hét:

“Coi chừng cái miệng mày!”

Mọi người đang có mặt đều biết “Máu bùn” là một danh xưng miệt thị rất xúc phạm đối với một phù thủy hay pháp sư xuất thân từ gia đình Muggle .

“Đừng để ý, Ron. “

Lại thêm một tiếng nổ vọng lại từ phía bên kia hàng cây, vang lớn hơn bất cứ âm thanh gì mà tụi nó từng nghe. Nhiều người gần đó gào thét. Malfoy tặc lưỡi khe khè. Nó nói với giọng nhừa nhựa:

“Nhát vậy? Tao chắc là ba mày biểu mày chạy trốn đi, chứ gì? Ổng đang làm cái trò gì vậy?... Tìm cách cứu tụi Muggle đó hả?”

Cơn giận của Harry trào dâng:

“Còn cha mẹ mày? Lũ đeo mặt nạ ngoài đó chắc là ba mẹ của mày, phải không?”

Malfoy quay mặt lại nhìn Harry , mỉm cười:

“Ái chà, … nếu đó là họ, tao lại đi nói cho mày biết sao, Harry ?”

Hermione nhìn Malfoy đầy ghê tởm:

“Thôi, thôi đi. Tụi mình đi kiếm mấy người kia đi.”

Malfoy nói với theo chế nhạo:

“Thụt cái đầu của mày xuống đi, Granger!”

Hermione kéo Ron và Harry đi theo lối mòn,

Trang: [<] 1,64,65,[66],67,68,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):