r />
Harry nói:
“Mình cá là nó chưa xin được ông chủ cho phép nó đi lánh nạn.”
Harry nghĩ đến Dobby : cứ mỗi lần Dobby cố gắng làm một chuyện gì mà gia đình Malfoy , chủ cũ của nó, không thích thì con gia tinh đó đều bị buộc phải tự dộng đầu mình vô tường.
Hermione nói một cách phẫn nộ:
“Mấy bồ biết hông, gia tinh bị đối xử rất bất công! Đó là chế độ nô lệ, đúng như vậy! Ông Crouch buộc Winky lên tuốt trên khán đài cao và làm cho nó sợ chết khiếp, rồi lại phù phép khiến cho nó thậm chí chạy thoát thân cũng không thể được, khi mà những cái lều bị dẫm đạp bẹp nát. Tại sao không ai làm một điều gì đó về chuyền này chứ?”
Ron nói:
“Để coi, tụi yêu tinh đang hạnh phúc, đúng không? Mấy bồ có nghe Winky hồi nãy trên khán đài trước trận đấu không… ‘gia tinh đâu có được phép vui chơi’… Winky coi bộ thích như vậy… thích được sai bảo linh tinh…”
Hermione bắt đầu nổi nóng lên:
“Chính là do những hạng người như bạn đó, Ron, những người khống chế cho những hệ thống bất công và thối nát, chỉ vì quá lười biếng không…”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa nữa vọng lại từ bìa rừng.
Ron nói:
“Tụi mình tiếp tục đi chứ?”
Harry thấy Ron liếc Hermione một cái quạu đeo. Có lẽ mấy lời Malfoy nói là sự thật: có thể Hermione ở trong tình thế nguy hiểm hơn tụi nó. Cả ba đứa lại đi nhanh, Harry vẫn lục tìm cây đũa phép trong các túi áo, mặc dù nó đã biết là cây đũa phép của nó không có trong túi áo.
Tụi nó theo con đường mòn càng lúc càng vô sâu tuốt trong rừng, vừa để ý tìm kiếm Fred , George và Ginny . Tụi nó đi ngang qua một nhóm yêu tinh đang cười khúc khích với cái túi vàng mà chắc chắn là vừa thắng cược ở khu cắm trại. Vẫn đi dọc theo con đường mòn, tụi nó đi xa hơn nữa, dưới một vệt sáng lấp lánh như bạc, và khi nhìn xuyên qua hàng cây, tụi nó thấy ba nàng tiên nữ cao ráo xinh đẹp đang đứng giữa một khoảng trống, vây quanh là một đám pháp sư trẻ măng, tất cả đều đang nói năng huyên thuyên chi địa.
Một trong mấy tay đó nói:
“Tôi phá tán khoảng một trăm bao tiền vàng Galleons mỗi năm ấy chứ! Tôi đây là kẻ giết rồng cho Ủy ban Bài trừ sinh vật Nguy hiểm đấy!”
Bạn của tay đó la lên:
“Dóc! Mày mà là kẻ giết rồng! Mày là thằng rửa chén ở tiệm Cái Vạc Lủng, tao đây mới là kẻ săn ma cà rồng, tính đến nay tao đã giết chín chục…”
Tay phù thủy trẻ thứ ba, mặt đầy mụn, cho dù nhìn trong ánh sáng bạc mờ mờ tỏa ra từ các tiên nữ cũng vẫn thấy rõ những nốt mụn, ngắt ngang lời bạn y mà nói:
“Tôi sắp sửa trở thành Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật trẻ tuổi nhất, tôi sắp làm đấy!”
Harry khụt khịt cười. Nó đã nhận ra anh chàng pháp sư trẻ tuổi thứ ba, đó là Stan Shunpike, và thực ra thì anh là lơ trên chuyến Xe đò Hiệp sĩ ba tầng mà Harry từng quá giang. Harry quay lại nói cho Ron biết điều này, nhưng gương mặt Ron tỏ ra chán chường một cách kỳ lạ, và ngay sau đó nó gào tướng lên:
“Chứ bộ tôi chưa nói cho quí vị biết là tôi đã phát minh ra cây chổi thần bay được tới sao Mộc sao?”
Hermione nói:
“Thiệt tình!”
Cô bé và Harry cùng túm chặt lấy cánh tay của Ron, xoay nó quay lại, rồi kèm nó đi khỏi chỗ đó. Đến khi mà tiếng nói của các tiên nữ và những lời khoác lác của đám ái mộ các nàng tắt hẳn, thì ba đứa tụi nó đã ở sâu tuốt trong ruột
Trang:
[<] 1,
66,
67,[68],
69,
70,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):