rừng rồi. Có vẻ như ở đây bây giờ chỉ còn lại có mỗi ba đứa tụi nó mà thôi. Mọi thứ chung quang sao mà yên vắng quá. Harry nhìn quanh.
“Mấy bồ biết không, mình nghĩ là tụi mình cứ ở đây mà đợi. Bất cứ cái gì đến gần đây trong vòng một dặm là tụi mình có thể nghe tiếng ngay.”
Mấy lời đó còn chưa ra hết khỏi miệng của nó thì ông Ludo Bagman xuất hiện ngay đằng sau một cái cây ngay trước mặt tụi nó.
Cho dù bằng ánh sáng mong manh của hai cây đũa phép, Harry cũng có thể nhận thấy một sự thay đổi lớn lao nơi con người ông Ludo Bagman . Cái mặt của ông bây giờ không còn nét trai trẻ và hồng tươi nữa. Bước chân ông cũng chẳng còn nhún nhảy nữa. Trông ông trắng bệch và cực kỳ căng thẳng.
Ông chớp mắt ngó xuống ba đứa nhỏ, cố gắng nhìn gương mặt tụi nó và hỏi:
“Ai đó? Các cháu làm gì ở đây mà chỉ có một mình?”
Ba đứa nhỏ nhìn nhau hết sức ngạc nhiên:
Ron nói:
“Dạ… có một vụ bạo động đang xảy ra.”
Ông Bagman trừng mắt nhìn Ron:
“Cái gì?”
“Ở chỗ cắm trại ấy… một số người bắt được một gia đình Muggle …”
Ông Bagman chửi thề om sòm:
“Mồ tổ nó!”
Ông như phát điên lên và không thèm nói thêm một lơi nào, ông độn thổ mất tăm sau một tiếng bụp nhỏ.
Hermione sững sờ:
“Ông Bagman đó không nắm được tình hình gì hết, đúng không?”
Ron đi đầu trên con đường mòn dẫn ra một khoảng trống nho nhỏ, ngồi xuống một đám cỏ dưới một gốc cây. Nó nói:
“Dù sao thì ổng cũng là một tầm thủ vĩ đại. Hồi ổng còn thi đấu trong đội Ong Bắp Cày Wimbourne, đội đó đoạt cúp liên đoàn liên tục ba lần.”
Nó móc cái tượng Krum nhỏ xíu trong túi áo ra, đặt xuống mặt đất, rồi ngắm cái tượng đi loanh quanh. Giống y hệt anh chàng Krum thiệt, cái tượng này cũng chè bè chân vịt và vai niểng tròn u, nhưng trông chẳng có tí ấn tượng gì trên đôi chân lạch bạch như khi Krum thiệt bay trên cây chổi thần.
Harry ngồi lắng nghe động tĩnh từ phía khu cắm trại. Mọi thứ dường như đã yên tĩnh đi rất nhiều; có thể vụ bạo động đã qua.
Một lát sau Hermione nói:
“Mình hy vọng là mấy người khác đều không sao hết.”
Ron nói:
“Họ không sao đâu.”
Harry ngồi bên cạnh Ron ngắm cái tượng Krum đi lừ đừ trên đám lá khô. Nó nói:
“Thử tưởng tượng ba của bồ mà bắt được ông Malfoy hén? Mình nghe bác nói hoài là muốn tẩn cho ổng một trận mà.”
Ron nói:
“Chuyện đó thể nào cũng chùi khỏi mặt thằng Malfoy cái nụ cười tự mãn của nó hả?”
Hermione thì lo âu:
“Nhưng tội nghiệp cho những người Muggle quá. Nếu mà người ta không cứu họ xuống được thì sao?”
Ron nói cho Hermione yên tâm:
“Người ta sẽ cứu được mà. Người ta sẽ tìm được cách cứu mà.”
Hermione nói:
“Dù sao thì cũng thiệt là điên quá, làm một chuyện như vậy trong khi toàn bộ Bộ Pháp Thuật đều có cả nơi đây vào đêm nay! Ý mình nói là những kẻ gây rối đó còn trông mong thoát ra bằng cách nào chứ? Bồ nghĩ thử xem, hay là họ chè chén say xỉn quá, hay là họ chỉ…”
Nhưng cô bé đột ngột ngưng nói và ngoái đầu nhìn ra sau lưng. Harry và Ron cũng nhanh nhảu đưa mắt nhìn quanh. Nghe như thể có ai đó đang lê lết về phía khoảnh đất trống mà tụi nó đang ngồi. Tụi nó chờ đợi, lắng nghe
Trang:
[<] 1,
67,
68,[69],
70,
71,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):