Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ó hi hí nhìn thấy những tia sáng đỏ bay vèo vèo qua lại phía trên tụi nó từ những cây đũa phép, đan chéo nhau, dội vào các thân cây, rồi dội lại vào bóng đêm…

Rồi vang lên một tiếng thét mà nó nghe rất quen:

“Dừng lại! DỪNG LẠI! Đó là con trai tôi!”

Tóc Harry hết bị thổi bay. Nó ngóc đầu lên thêm một tí nữa. Vị pháp sư đứng ngay trước mặt nó đã hạ cây đũa phép xuống. Nó đảo con mắt nhìn quanh và thấy ông Weasley đang sải bước chân về phía tụi nó, trông vẻ mặt thiệt là khiếp đảm.

“Ron… Harry … Hermione … Các con không sao chứ?”

Giọng của ông nghe run run. Một giọng khác, lạnh lùng cộc lốc vang lên:

“Tránh đường ra, anh Arthur !”

Đó chính là ông Crouch . Ông ta và các pháp sư Bộ trưởng khác đang đến gần hiện trường. Harry đứng lên và đối diện với cái mặt căng đầy giận dữ. Đôi mắt sắc của ông quét qua mặt ba đứa nhỏ:

“Ai trong các cậu đã làm điều đó? Ai trong các cậu đã gọi lên Dấu hiệu Đen hả?”

Harry làm dấu chỉ lên cái đầu lâu, nói:

“Chúng cháu không làm ra cái đó.”

Ron vừa phủi hai cùi chỏ vừa nhìn ba nó một cách tức tối:

“Tụi con không hề làm gì cả! Các ông đinh tấn công tụi con về cái gì?”

Ông Crouch quát:

“Đừng nói láo nữa, thưa cậu!”

Cây đũa phép của ông ta vẫn còn chĩa thẳng vào Ron, và mắt ông đang lồi hết ra, trông ông hơi bị điên rồi.

“Các cậu bị bắt quả tang tại hiện trường!”

Một bà phù thủy mặc một tấm áo khoác bằng len nói nhỏ:

“Anh Barty à, tụi nó là con nít, tụi nó đâu có đủ khả năng để làm chuyện đó… anh Barty ?”

Ông Weasley hỏi ngay:

“Ba đứa con nói đi, cái Dấu hiệu Đen đó xuất phát từ đâu?”

Hermione run rẩy chỉ vào cái chỗ mà trước đó tụi nó đã nghe có giọng nói:

“Ở đằng kia kìa. Lúc đó có ai đó ở đằng sau hàng cây… họ hét ra mất tiếng… một câu thần chú… thì phải.”

Ông Crouch bây giờ hướng đôi mắt lồi về phía Hermione , mặt hằn vẻ nghi ngờ:

“A, đứng ở đằng kia, phải không? Đọc một câu thần chú hả? Tiểu thư à, coi bộ cô biết khá đầy đủ về cách thức để gọi được một Dấu hiệu Đen lên đấy…”

Nhưng mà ngoại trừ ông Crouch cứ chăm bẵm buộc tội Harry , Ron và Hermione , còn thì không ai trong Bộ Pháp Thuật nghĩ rằng ba đứa nhỏ đó đã gọi lên Dấu hiệu Đen; ngược lại, sau khi Hermione nói, tất cả họ đều giơ cây đũa phép lên và chĩa vào hướng mà Hermione đã chỉ, mắt láo liên quan sát chung quanh.

Bà phù thủy mặc áo khoác lắc đầu:

“Chúng ta trễ quá rồi! Họ chắc độn thổ mất rồi.”

Một pháp sư có bộ râu còi cọc nói:

“Toi không cho là như vậy.”

Đó là ông Amos Diggory , cha của Cerdic. Ông nói tiếp:

“Các pháp sư cơ động của chúng tôi đã đi xuyên qua hàng cây đó… Rất có nhiều khả năng sẽ tóm cổ được tụi nó…”

Ông Amos Diggory xoay mình, so vai, gồng lên, giơ cây đũa phép lên cao, bước ngang qua trảng trống, vài pháp sư cảnh cáo ông:

“Amos, cẩn thận đó!”

Nhưng ông đi mất hút vào bóng đêm. Với hai bàn tay bụm cái miệng há hốc ra vì sợ hãi, Hermione ngó theo ông biến mất vào rừng.

Chỉ vài giây sau, mọi người nghe tiếng hét của ông Amos vang ra:

“Đây rồi! Tôi đã bắt được chúng! Ở đây có người nè! Bất tỉnh rồi! Đây là… nhưng mà

Trang: [<] 1,69,70,[71],72,73,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):