Insane
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
biết làm sao đâu mà làm. Ít nhất thì khởi đầu nó phải có cây đũa phép trước đã.”

Ông Diggory nói:

“Và nó có một cây đây ạ. Tôi đã tìm thấy nó đang nắm chặt cây đũa phép này, anh Ludo à. Thưa ông Crouch , nếu ông không phản đối thì tôi cho là ông nên nghe xem chính con gia tinh này tự biện hộ như thế nào.

Ông Crouch không tỏ một dấu hiệu nào chứng tỏ ông có nghe những gì ông Diggory nói. Nhưng ông Diggory dường như coi sự im lặng của ông Crouch có nghĩa là bằng lòng. Ông bèn giơ cây đũa phép lên, chĩa ngay vô Winky và hô:

“Enervate!” (Có nghĩa là: “Hồi sinh!”)

Winky yếu ớt ngọ nguậy. Đôi mắt nâu to cồ cộ của nó mở ra và nó chớp chớp nhiều lần với vẻ hết sức ngạc nhiên. Trước sự quan sát của các pháp sư đứng chung quanh, con gia tinh rum rẩy lồm cồm ngồi dậy. Nó nhìn thấy cặp giò của ông Diggory trước tiên, và rồi từ từ, run run, nó giương mắt ngước lên nhìn chăm chăm vào mặt ông ta; rồi cũng rất từ tốn, nó ngước nhìn cao thêm chút nữa lên bầu trời. Harry có thể nhìn thấy cái đầu lâu lơ lửng trên kia được phản chiếu thành hai cái trong đôi mắt to trong veo mở thao láo. Winky há hốc miệng, hốt hoảng nhìn quanh cái đám đông vây quanh mình giữa khoảng trống, và nó sợ hãi đến òa ra khóc nức nở.

Ông Diggory nghiêm nghị nói:

“Yêu tinh! Mi có biết ta là ai không? Ta là viên chức của Bộ Qui chế và Kiểm tra Sinh vật Huyền bí!”

Winky bắt đầu ngã giật ngược ra sau rồi bổ nhào tới trước trên mặt đất, hơi thở nó bắt đầu ngắn và hổn hển. Harry nhớ lại hết sức sinh động hình ảnh của Dobby vào những lúc khủng khiếp của nó khi không ngoan ngoãn vâng lởi.

Ông Diggory nói tiếp:

“Như mi thấy đó, yêu tinh, Dấu hiệu Đen đã đựoc gọi lên tại chỗ này cách đây không lâu, và chỉ lát sau đó thì mi bị phát hiện ngay phía dưới dấu hiệu đó! Cho phép mi tự giải thích!”

Winky hổn hà hổn hển nói:

“Thưa… thưa… ngài… tôi… tôi… tôi… hổng có làm gì hết trơn á! Tôi hổng biết gì hết trơn, ngài ơi…”

Ông Diggory nạt:

“Mi bị phát hiện với một cây đũa phép trong tay!”

Ông Diggory vung cây đũa trước mặt con gia tinh. Và khi cây đũa hiểna dưới ánh sáng xanh lè tỏa xuống khu đất trống từ cái đầu lâu trên cao, thì Harry nhận ra ngay. Nó nói:

“Xí… cây đũa phép đó của cháu!”

Mọi người đứng trong khu đất trống đó đều quay qua nhìn Harry . Ông Diggory ngờ vực hỏi:

“Con nói gì?”

Harry nói :

“Đó là cây đũa phép của cháu! Cháu đã làm rớt nó. “

Ông Diggory lặp lại với vẻ không thể nào tin được:

“Cháu đã làm rớt nó? Có phải là lời thú tội đó không? Sau khi gọi lên Dấu hiệu, cháu đã quẳng nó qua một bên hả?”

Ông Weasley vô cùng tức giận:

“Anh Amos! Làm ơn cân nhắc xem anh đang nói về ai chứ! Chẳng lẽ chúng ta lại đi tình nghi Harry Potter là kẻ đã gọi lên Dấu hiệu Đen sao?”

Ông Diggory cứng họng ngọng nghịu:

“Ơ… dĩ nhiên là không rồi… Xin lỗi… cho qua…”

Harry chỉ ngón tay về phía cái cây bên dưới cái đầu lâu nói:

“Tuy nhiên cháu không đánh rớt nó ở chỗ đó. Ngay khi mới tới bìa rừng cháu đã không còn cây đũa phép nữa rồi.”

Đôi mắt ông Diggory lại trở nên nhẫn tâm khi ông quay lại ngó chằm chằm Winky một lần nữa, con gia tinhđang co rúm dưới chân ông:

“Vậy ra mi đã tìm thấy cây đũa phép này, phải không h

Trang: [<] 1,71,72,[73],74,75,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):