a, mèn ơi…”
Ông Crouch hét lại bằng một cái giọng không chút tin tưởng gì hết:
“Ông bắt được người nào à? Ai? Ai thế?”
Mọi người nghe tiếng cành cây gãy lách cách, tiếng lá xào xạc, và rồi tiếng lạo xạo của bước chân ông Diggory tái xuất hiện từ đằng sau hàng cây, trong hai bàn tay ông bồng một hình thù nhỏ xíu, bất động. Harry nhận ra cái khăn trải bàn uống trà ngay tức thì. Đó chính là Winky.
Ông Crouch không nhúc nhích hay nói năng gì khi ông Diggory đặt con gia tinh xuống mặt đất cạnh chân ông ấy. Các pháp sư của Bộ Pháp Thuật đều trố mắt nhìn ông Crouch . Trong mấy giây, ông Crouch cứ đứng sững sờ, trừng trừng ngó xuống Winky . Rồi dường như ông tỉnh lại. Ông nói giọng nhát gừng:
“Chuyện này… không thể nào… có thể . Không !”
Ông đi nhanh, vòng qua ông Diggory rồi sải bước về hướng mà Winky đã bị phát hiện.
Ông Diggory gọi với theo:
“Vô ích, ông Crouch à, chẳng còn ai khác nữa ở đó đâu.”
Nhưng ông Crouch dường như không muốn nghe lời của ông Diggory . Mọi người có thể nghe tiếng chân ông đi quanh quẩn và tiếng lá xào xạc khi ông gạt những lùm cây bụi cỏ qua một bên để lùng kiếm.
Ông Diggory ngó xuống cái hình hài bất động của Winky , dứt khoát nói:
“Kể cũng rối thiệt. Con gia tinh của Barty Crouch … À, tôi định nói là…”
Ông Weasley lặng lẽ lên tiếng:
“Thôi đi ra khỏi chỗ đó đi ông Crouch à, ông đâu có tin một cách nghiêm túc là con gia tinh của ông là thủ phạm hả? Dấu hiệu Đen là một dấu hiệu của phù thủy , cần phải có một cây đũa phép mới làm ra được.”
Ông Diggory nói:
“Đúng vậy. Và con gia tinh này có một cây đũa phép.”
Ông Weasley nói:
“Cái gì?”
Ông Diggory giơ lên một cây đũa phép và đưa nó cho ông Weasley coi.
“Đây, anh thử nhìn coi. Tôi lấy từ trong tay con gia tinh. Như vậy là điều ba của bộ luật sử dụng đũa phép đã bị vi phạm. Không sinh-vật-phi-nhân nào được phép mang hay dùng đũa phép.”
Vừa lúc đó thì có một tiếng nổ bốp, và ông Ludo Bagman độn thổ hiện ra ngay bên cạnh ông Weasley . Trông ông ta hụt hơi và thảng thốt hết sức nói. Ông đi vòng vòng quanh hiện trường, rồi giương mắt nhìn lên cái đầu lâu xanh màu ngọc bích ở trên trời.
Ông thở hồng hộc, suýt nữa dẫm đạp lên Winky khi ông xoay qua tra tấn các đồng sự:
“Dấu hiệu Đen ! Ai làm thế? Quí vị bắt được kẻ đó chưa! Barty , chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Ông Crouch đã quay trở lại với hai bàn tay không. Mặt ông ta vẫn còn trắng bệch như ma, và hai bàn tay của ông cùng bộ râu bàn chải đánh răng của ông, cả hai đều vặn vẹo. Ông Bagman hỏi:
“Anh đã đi đâu hả anh Barty ? Sao anh không có mặt ở trận đấu? Con gia tinh của anh có xí một chỗ để dành cho anh mà… Ủa quỷ thần ơi!”
Ông Bagman vừa nhận thấy Winky đang nằm dài ngay cạnh chân ông:
“Nó bị làm sao vậy hả?”
Ông trả lời, vẫn bằng cái giọng rin rít nhát gừng, hầu như không thèm nhếch tới môi:
“Tôi bận, Ludo à. Và con gia tinh của tôi đã bất tỉnh.”
“Bất tỉnh hả? Anh định nói là tại anh à? Nhưng mà tại sao…?”
Sự hiểu biết đột nhiên bừng sáng trên gương mặt tròn trịa bóng bẩy của ông Bagman . Ông ngước nhìn lên Dấu hiệu Đen trên trời, rồi nhìn ông Crouch . Ông nói:
“Đâu có được! Winky hả? Gọi lên được Dấu hiệu Đen à? Nó đâu có
Trang:
[<] 1,
70,
71,[72],
73,
74,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):