Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ả, yêu tinh? Và mi đã lượm nó lên và tưởng là mi sẽ bày trò vui với nó, phải không?”

Winky khóc ré lên, nước mắt tuôn ràn rụa chảy quanh cái mũi trái cà chua bẹp dí của nó:

“Thưa ngài… con hổng có làm phép thuật… con thì… con là… Con chỉ lượm nó lên thôi mà, ngài ơi… Con hổng có làm cái Dấu hiệu Đen , thưa ngài, con hổng có biết làm sao đâu mà!”

Hermione nói:

“Không phải chị ấy đâu!”

Trông Hermione có vẻ căng thẳng khi đứng nói trước tất cả bá quan của Bộ Pháp Thuật như vầy, nhưng dù sao thì cô bé cũng vẫn kiên định:

“Winky có cái giọng the thé chói tai, còn cái giọng mà chúng cháu nghe đọc câu thần chú thì trầm hơn!”

Cô bé nhìn Harry và Ron tìm sự ủng hộ:

“Cái giọng đó nghe không giống giọng của Winky chút nào hết, đúng không?”

Harry lắc đầu nói ngay:

“Không. Giọng nói đó nhất định không giống giọng của một con gia tinh.”

Ron nói:

“Đúng vậy. Đó là giọng nói của một con người.”

Ông Diggory không tỏ vẻ có quan tâm gì đến chi tiết đó hết, nhưng ông gầm gừ:

“Được, chúng sẽ sớm biết thôi. Có một cách đơn giản để khám phá ra phép thần chú cuối cùng mà một cây đũa phép vừa thực hiện, mi có biết cách đó không hả, con yêu tinh kia?”

Winky run lập cập và lắc đầu như điên, hai tai của nó phe phẩy lia lịa khi ông Diggory giơ cao cây đũa phép của chính ông một lẫn nữa và chụm đầu đũa ấy vào đầu đũa của Harry . Ông rống lên:

“Prior Incantato!” (Có nghĩa là: “Câu thần chú vừa rồi!” )

Harry nghe tiếng Hermione thở hổn hển và hoảng kinh hồn vía khi thấy cái đầu lâu có cái lưỡi rắn khổng lồ xẹt ra từ điểm chạm nhau của hai cây đũa, nhưng đó chỉ là một cái bóng của cái đầu lâu xanh lè ở cao tuốt bên trên họ. Cái bóng đầu lâu mới hình thành dường như là một vệt khói xám dày tựu thành: đó là bóng ma của câu thần chú.

Ông Diggory quát:

“Deletrius!” ( Có nghĩa là: “Tẩy xóa!” )

Cái đầu lâu bằng khói liền biến thành một làn khói.

“Vậy đó!”

Ông Diggory thốt lên với một giọng chiến thắng dã man, ngó xuống Winky , con gia tinh đang run rẩy một cách thảm khốc. Winky gào khóc, hai con mắt to cồ cộ trợn tròn trong nỗi hãi hùng:

“Tôi hổng có làm cái đó! Tôi hổng có! Tôi hổng có làm mà! Tôi đâu có biết làm sao đâu? Tôi là một con gia tinh ngoan hiền mà, tôi hổng có xài đũa phép, tôi đâu có biết xài đâu…”

Ông Diggory gầm lên:

“Con yêu tinh kia! Mi đã bị bắt tại trận có chứng cứ hẳn hoi! Bị bắt với cây đũa phép còn nắm trong tay!”

Ông Weasley nói to:

“Anh Amos, hãy nghĩ lại điều đó… ngay cả pháp sư biết đọc thần chú làm phép đó cũng còn quý hiếm nữa là… Con gia tinh ấy học ở đâu ra cái tài đó chứ?”

Ông Crouch nói, cơn giận ghìm trong mỗi lời nói lạnh lùng:

“Có lẽ anh Amos cho là tôi thường xuyên dạy con gia tinh của tôi cách gọi hiện Dấu hiệu Đen chắc?”

Một sự im lặng khó chịu bao trùm. Ông Diggory có vẻ hoảng:

“Ông Crouch à… không … không hằn…”

Ông Crouch quát lên:

“Anh đang tiến gần tới chỗ buộc tội cho hai người ít có khả năng phạm tội nhất đã gọi lên Dấu hiệu Đen trong khoảnh rừng thưa này. Đó chính là Harry Potter và tôi! Anh Amos, tôi chắc anh cũng đã quá thuộc câu chuyện về cậu bé này mà?”

Ông Diggory có vẻ rất không t

Trang: [<] 1,72,73,[74],75,76,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):

Lamborghini Huracán LP 610-4 t