t lên the thé, gieo mình phủ phục dưới chân ông Crouch :
“Ông chủ ơi, xin ông đừng! Đừng cho quần áo, xin đừng cho quần áo!”
Harry biết rằng cách duy nhất để trả tự do cho một gia tinh là cho nó một tấm áo quần hay y phục đúng nghĩa. Trông cái cảnh Winky bám giữ chặt tấm khăn trải bàn uống trà trong khi khóc lóc van xin dưới chân ông Crouch thật là thương tâm.
Hermione giận dữ quắc mắt nhìn ông Crouch :
“Nhưng tại chị ấy hoảng sợ quá! Chị ấy thì sợ độ cao mà mấy pháp sư đeo mặt nạ ấy cứ nhấc người ta tít lên trên không. Ông không thể trách phạt chị ấy chỉ vì đã né tránh tai họa!”
Ông Crouch lùi lại một bước, tránh đụng vào con gia tinh của mình. Cái kiểu ông nhìn Winky như thể nó là cái gì bẩn thỉu thối nát ghê lắm, có thể làm vấy bẩn đôi giày bóng láng của ông. Rồi ông ngước nhìn Hermione , lạnh lùng nói:
“Tôi không dùng một con gia tinh không vâng lời tôi. Tôi không dùng một kẻ tôi tớ quên mất bổn phận với ông chủ của mình, và không biết giữ gìn danh dự cho ông chủ mình.”
Winky khóc rống lên thảm thiết đến nỗi tiếng khóc của nó vang vọng khắp khu đất trống. Mọi người im lặng một cách ngột ngạt, cuối cùng ông Weasley chấm dứt sự im lặng đó bằng cách nói lặng lẽ:
“Thôi, tôi nghĩ tôi sẽ dẫn mấy đữa nhỏ của tôi về lều, nếu không ai phản đối. Anh Amos, cây đũa phép đó đã cung cấp cho chúng ta tất cả thông tín mà nó có thể cung cấp được rồi… Vậy xin trả nó lại cho Harry …”
Ông Diggory đưa trả cây đũa phép cho Harry , và Harry cất nó vô túi áo.
Ông Weasley lại nói nhỏ nhẹ:
“Đi thôi, các con!”
Nhưng Hermione dường như không muốn nhúc nhích; hai mắt cô bé vẫn không rời được con gia tinh đang khóc nức nở. Ông Weasley thúc giục:
“Hermione !”
Cô bé quay đi rồi cùng với Harry và Ron ra khỏi khu đất trống, xuyên qua rừng cây. Nhưng ngay sau khi ra khỏi trảng trống. Hermione nói lên thắc mắc của mình:
“Chuyện gì sẽ xảy ra cho Winky ?”
Ông Weasley nói:
“Bác không biết!”
Hermione tức giận:
“Cái cách mà người ta đối xử với Winky thật quá đáng! Ông Diggory cứ gọi chị ấy là “con yêu tinh” miết… và ông Crouch nữa chứ! Ổng biết chị ấy đâu có làm bậy, vậy mà ổng vẫn cứ đuổi chị ấy! Ổng chẳng thèm bận tâm đếm xỉa gì đến nỗi kinh hoàng hay đau đớn của chị ấy… như thể chị ấy không phải là người vậy!”
Ron nói:
“Thì Winky đâu phải là người!”
Hermione quay phắt lại Ron:
“Điều đó không có nghĩa là chị ấy không có cảm xúc đâu, Ron? Thật ghê tởm khi đối xử như vậy…”
Ông Weasley nói nhanh, khuyên giải cô bé:
“Hermione , bác đồng ý với cháu. Nhưng bây giờ không phải là lúc tranh luận về quyền của yêu tinh. Bác muốn chúng ta quay trở về lều càng nhanh càng tốt. Chuyện gì đã xảy ra cho những người khác hả?”
Ron nói:
“Tụi con lạc họ trong bóng đêm. Ba à, tại sao mọi người ai cũng lo lắng đến như vậy về cái thứ đầu lâu ấy?”
Ông Weasley nói một cách căng thẳng:
“Khi trở về lều ba sẽ giải thích mọi chuyện.”
Nhưng khi họ ra đến bìa rừng thì đường đi bị nghẽn. Một đám đông khổng lồ những pháp sư và phù thủy trông hết sức hoảng hốt đang tụ tập ở đó, và khi họ thấy ông Weasley đi về phía họ, nhiều người ào tới trước:
“Chuyện gì xảy ra ở trong vậy?”
Trang:
[<] 1,
74,
75,[76],
77,
78,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):