/>
“Ai gọi nó hiện lên vậy?”
“Anh… Arthur … chắc không phải … hắn chứ?”
Ông Weasley đáp với giọng không kiên nhẫn cho lắm:
“Dĩ nhiên là không phải hắn! Chúng tôi chưa biết thủ phạm là ai. Có vẻ như họ đã độn thổ. Bây giờ xin cho phép tôi đi, xin lỗi… tôi muốn đi ngủ.”
Ông Weasley dẫn Harry , Ron và Hermione đi xuyên qua đám đông và trở về chỗ cắm trại. Bây giờ tất cả đều đã yên tĩnh. Không còn bóng dáng pháp sư đeo mặt nạ nào, mặc dù nhiều căn lều bị tàn phá vẫn còn đang bốc khói.
Từ cái lều dành cho con trai, anh Charlie thò đầu ra. Anh gọi vọng qua bóng tối:
“Chuyện gì xảy ra vậy ba? Fred , George và Ginny đã trở về, nhưng mấy đứa kia…”
Ông Weasley khom mình chui vào lều, nói:
“Ba đem được tụi nó về rồi đây.”
Harry, Ron và Hermione cũng vừa chui vào lều theo sau ông.
Anh Bill đang ngồi bên cạnh cái bàn ăn nhỏ, giữ chặt một tấm khăn trải giường rịt lấy cánh tay đang chảy máu ròng ròng của anh. Anh Charlie bị một vết rách toạc trên áo, còn anh Percy thì bị chảy máu mũi. Fred , George và Ginny thì không bị thương tích gì, mặc dù rất hoảng sợ. Anh Bill hỏi nhanh:
“Có bắt được không ba? Cái kẻ gọi lên Dấu hiệu Đen ấy?”
Ông Weasley nói:
“Không. Người ta bắt được con gia tinh của ông Crouch đang cầm trên tay cây đũa phép của Harry , nhưng không ai biết gì hơn về kẻ đã thực sự gọi lên Dấu hiệu Đen .”
Anh Bill , Charlie và Percy cùng kêu lên:
“Cái gì?”
Fred cũng kêu:
“Cây đũa phép của Harry à?”
Giọng Percy nghe như anh bị sét đánh:
“Con gia tinh của ông Crouch à?”
Nhờ Harry, Ron và Hermione bổ sung đôi chỗ, ông Weasley tường thuật lại được những gì đã xảy ra trong rừng. Khi câu chuyện kết thúc, Percy phồng mang lên một cách căm phẫn:
“Hừ, ông Crouch đuổi một con gia tinh như thế đi là hoàn toàn đúng! Bỏ chạy trong khi rõ ràng ông đã bảo nó là không được… làm cho ông ngượng ngùng trước toàn thể Bộ Pháp Thuật … Nếu mà nó bị đưa ra xử trước Bộ Qui chế và Kiểm tra Sinh vật Huyền bí thì còn ra thể thống gì nữa…”
Hermione cự lại Percy ngay:
“Chị ấy đâu có làm gì sai trái đâu? Chị ấy chỉ tình cờ có mặt ở hiện trường vào đúng lúc xảy ra điều quấy!”
Percy dường như bị sự phản đối của Hermione làm cho dội ngược. Từ trước đến giờ, Hermione vẫn hòa thuận với Percy … đúng ra là hòa thuận với Percy hơn so với tất cả những người khác trong gia đính Weasley .
Percy tự trấn tĩnh lại, nói với Hermione bằng giọng lên lớp:
“Hermione à, một pháp sư ở địa vị ông Crouch không thể nào dung túng một con gia tinh cầm một cây đũa phép chạy lăng quăng như đồ điên được!”
Hermione la lên:
“Chị ấy không chạy lăng quăng như đồ điên! Chị ấy chỉ lượm nó dưới đất lên!”
Ron sốt ruột bảo:
“Đến khổ! Có ai làm ơn giải thích dùm xem cái đầu lâu đó là cái thứ gì không? Thấy nó cũng chẳng làm tổn hại gì đến ai… tại sao mà mọi người lại cuống quít nhặng xị lên như vậy chứ?”
Trước khi ai đó có thể trả lời thì Hermione đã vọt miệng nói:
“Mình đã nói với bồ rồi mà Ron, đó là biểu tượng của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy . Mình đã đọc điều đó trong cuốn Sự thăng trầm của nghệ thuật Hắc ám.”
Ông Weasley lặng lẽ nói thêm:
“Và su
Trang:
[<] 1,
75,
76,[77],
78,
79,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):