yền lực, chúng hẳn đã phải xoay sở vất vả để chạy tội, đã đổ vấy hết mọi tội lỗi lên Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy , rằng chính hắn đã ép buộc chúng tàn sát và hành hạ dân Muggle . Anh cá là khi thấy hắn trở lại, chúng còn sợn hơn cả chúng ta sợ nữa kia. Khi hắn mất đi quyền lực thì chúng chối bỏ mọi thứ dây mơ rễ má với hắn, và trở lại sống đời thường của chúng… Anh thấy Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy hẳn là không lấy làm hài lòng lắm với chúng, đúng không?”
Hermione thong thả nói:
“Vậy thì… cứ cho là có kẻ nào đó đã gọi lên Dấu hiệu Đen … Liệu kẻ đó làm như vậy là nhằm bày tỏ sự ủng hộ bọn Tử thần Thực tử , hay là để dọa cho chúng chạy trốn?”
Ông Weasley nói:
“Sự ước đoán của cháu cũng giống như giả thuyến của các bác, Hermione à. Nhưng mà để bác nói cho cháu biết điều này… Chỉ có bọn Tử thần Thực tử mới biết làm thế nào gọi lên được dấu hiệu đó. Bác sẽ rất ngạc nhiên nếu như kẻ vừa gọi lên Dấu hiệu Đen không phải là kẻ từng là Tử thần Thực tử , cho dù có thể bây giờ y không còn… Mà nghe đây các con, bây giờ khuya quá rồi, và nếu mà má của các con nghe được chuyện gì đã xảy ra thì thế nào bà ấy cũng lo phát bệnh lên cho. Chúng ta còn vài tiếng đồng hồ nữa để ngủ và rồi cố gắng đón chuyến Khóa-cảng sớm để ra khỏi nơi này.”
Harry chui trở lại giường ngủ của nó với một cái đầu ong ong bao nhiêu ý nghĩ. Nó biết là lẽ ra nó phải mệt đừ ra: đã gần ba giờ sáng rồi, nhưng sao mắt nó vẫn mở thao láo hết sức tỉnh táo… Tỉnh táo va lo âu.
Cách đây ba ngày – nghe như thể đã lâu lắm rồi, nhưng thực ra chỉ mới ba ngày mà thôi - Harry đã thức giấc với cơn đau nhức ở vết thẹo trên trán. Và đêm nay, lần đầu tiên sau mười ba năm, biểu tượng của Chúa tể Hắc ám Voldemort lại xuất hiện trên bầu trởi. Những điều này liệu có ý nghĩa gì không?
Harry nghĩ đến lá thư nó đã viết cho chú Sirius trước khi rời khỏi ngôi nhà trên đường Privet Drive. Không biết chú Sirius đã nhận được chưa? Chừng nào thì chú mới hồi âm? Harry nằm ngửa nhìn lên nóc lều bằng vải bố, nhưng bây giờ chẳng có hình ảnh hoang đường nào bay lượn vào đầu óc để làm dịu não nó lại, hòng đem tới được một giấc ngủ yên. Lâu thiệt lâu sau khi tiếng ngáy của anh Charlie vang khắp cái lều, Harry cuối cùng mới chợp được mắt ngủ thiếp đi.
Chương 10 Hỗn loạn ở Bộ Pháp Thuật
Mới ngủ được vài tiếng đồng hồ thì mọi người đã bị ông Weasley đánh thức dậy. Ông dùng phép thuật để thu dọn gọn ghẽ lều lán, sau đó mọi người rời khỏi khu cắm trại thiệt nhanh, đi ngang qua ông Roberts ở trước cửa căn chòi của ông. Trên nét mặt ông Roberts có một vẻ mụ mẫm, xa lạ, và ông giơ tay vẫy chào đám Weasley với lời chúc mơ màng:
“Giáng sinh vui vẻ!”
Khi cả đám đi qua cánh đồng hoang, ông Weasley nói nhỏ:
“Rồi ông ta sẽ ổn thôi. Thỉnh thoảng, khi trí nhớ của một người được điều chỉnh lại, người đó hơi bị ngớ ngẩn mất một thời gian… Kể ra, khiến ông ấy quên được là cả một công việc lớn lao chứ chẳng chơi.”
Khi đến gần địa điểm đặt Khóa-cảng, họ nghe nhiều giọng nói với vẻ khẩn cấp; tới nơi thì phát hiện ra nhiều pháp sư và phù thủy đang chen chúc vây quanh ông Basil, người điều hành Khóa-cảng ; Ai cũng la hét ầm ĩ, đòi rời khỏi khu cắm trại càng nhanh càng tốt. Ông Weasley có một cuộc thảo luận v
Trang:
[<] 1,
77,
78,[79],
80,
81,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):