Bà Weasley sặc cả món nước trà pha rượu ra, lập cập nói:
“Phải như có đọc qua thì em đã biết anh còn sống rồi!”
Ông Weasley nói:
“Không có nói tên. Nghe đây: ‘Nếu những phù thủy và pháp sư đang khiếp vía nín thở chờ đợi tin tức ở bìa rừng trông chờ một sự trấn an của Bộ Pháp Thuật , thì họ đã thất vọng một cách đau buồn. Một viên chức của Bộ Pháp Thuật đi ra khỏi khu rừng sau kh Dấu hiệu Đen xuất hiện một lúc khẳng định là không ai bị thương tích, nhưng không chịu cung cấp thêm tin tức gì hết. Chưa biết là lời tuyên bố này có bác được hay không những lời đồn đại là nhiều thi hài đã được đem ra khỏi khu rừng khoảng một giờ sau đó.’ Ôi, thiệt tình!”
Ông Weasley giận điên lên được , đưa tờ báo cho Percy :
“Không một ai bị thương tích. Chứ tôi còn có thể nói gì khác? Những lời đồn đại là nhiều thi hài đã được đem ra khỏi khu rừng… Hừm, sau khi cho in bài báo này thì chắc chắn sẽ lại có những lời đồn đại lan đi!”
Ông Weasley cất lên một tiếng thở dài thườn thượt:
“Molly à, anh sẽ phải đi vô sở làm; chuyện này cần phải dàn xếp cho êm thấm lại.”
Percy nói với vẻ quan trọng:
“Con sẽ đi với ba, ba à. Ông Crouch sẽ cần mọi người góp sức vào. Và con cũng cần giao nộp tận tay ông ấy bản báo cáo về vạc của con.”
Anh ta phóng ra khỏi nhà bếp. Bà Weasley tỏ ra hết sức buồn bực:
“Anh Arthur , anh còn đang kỳ nghỉ phép mà. Chuyện này đâu có liên quan gì tới sở của anh đâu; chắc chắn là người ta sẽ giải quyết đâu ra đấy mà không cần đến anh đâu.”
Ông Weasley nói:
“Anh phải đi, Molly à. Anh đã làm cho tình hình tệ hơn. Anh thay đồ rồi anh sẽ đi ngay…”
Harry đột ngột lên tiếng vì không thể giữ được trong lòng nữa:
“Thưa bác, Hedwig có đem về cho cháu bức thư nào không ạ?”
Bà Weasley ngơ ngác:
“Hedwig hả con? Không… không, chẳng thấy có thư từ gì ráo. “
Ron và Hermione nhìn Harry tò mò. Với một cái nhìn đầy ý nghĩa trao cho hai đứa bạn, Harry nói:
“Vậy mình đem ba mớ đồ đạc của mình về phòng được chứ hả, Ron?”
Ron nói ngay:
“Ừ, … mình cũng vậy. Hermione đi không?”
Hermione nói ngay:
“Đi chứ.”
Cả ba đứa cùng bước ra khỏi nhà bếp và đi lên lầu. Ngay khi tụi nó vừa đóng cánh cửa của căn phòng áp mái cheo leo, Ron nói ngay:
“Chuyện gì vậy, Harry ?”
Harry nói:
“Có một chuyện mà mình chưa nói cho mấy bồ biết . Hôm sáng thứ bảy vừa rồi, mình thức dậy vì cái thẹo của mình lại đau nhức.”
Phản ứng của Ron và Hermione gần đúng y chang với những gì mà Harry đã hình dung khi nó còn ở ngôi nhà trên đường Privet Drive. Hermione há hốc miệng ra và lập tức đưa ra mấy đề nghị, nhắc tới một số sách tham khảo, và đề nghị tham vẫn mọi người từ bà Pomfrey – y tá trường Hogwarts , cho đến cụ Dumbledore. Ron thì điếng người vì sợ hãi:
“Nhưng… hắn đâu có ở đó, phải không? Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy ấy? Ý mình nói là… lần trước, bồ cứ bị đau nhức cái thẹo hoài là lần hắn lảng vảng trong trường Hogwarts , đúng không?”
Harry nói:
“Mình chắc là hắn không ở trong nhà dì dượng của mình. Nhưng mình có nằm mơ thấy hắn… Hắn và Peter… bồ biết, Đuôi Trùn ấy mà. Bây giờ mình không thể nhớ tất cả chi tiết của giấc mơ, nhưng lúc đó họ đan
Trang:
[<] 1,
79,
80,[81],
82,
83,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):