XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
hoải mái, miệng lầm bầm:

“Dĩ nhiên… ai mà chẳng biết…”

“Và tôi cũng tin là anh còn nhớ rất nhiều bằng chứng mà tôi từng đưa ra, trong nghề nghiệp lâu dài, rằng tôi khinh miệt và ghê tởm Nghệ thuật Hắc ám và những kẻ thực hành cái nghệ thuật đó, anh nhớ chứ?”

Ông Crouch càng quát càng to tiếng, hai con mắt lại lồ lộ ra suýt lọt tròng.

Ông Diggory lại lầm bầm, gương mặt bắt đầu đỏ lên sau chòm râu lởm chởm.

“Ông Crouch à, tôi… tôi không bao giờ cho là ông có dính dáng gì đến chuyện đó!”

Ông Crouch thét to hơn:

“Nếu ông buộc tội con gia tinh của tôi thì cũng như anh buộc tội tôi, ông Diggory à! Chứ nó còn có thể học ở đâu cách gọi hiện một Dấu hiệu Đen chứ?”

“Nó… nó có thể học mót ở đâu đó…”

Ông Weasley nói:

“Chính xác đó, anh Amos. Nó có thể học mót ở đâu đó… phải không Winky ? Chính xác là mi đã lượm được cây đũa phép của Harry ở đâu?”

Giọng ông Weasley nghe thật tử tế khi ông quay về phía con gia tinh, nhưng nó vẫn hoảng kinh co rúm người.

Winky vò xoắn cái vạt khăn trải bàn uống trà mà nó đang mặc một cách dữ dội đến nỗi miếng vải tưa xước ra hết dưới mấy ngón tay của nó.

“Tôi… tôi… tìm thấy nó… thấy nó… ở đằng kia kìa, thưa ngài… Đó… trong đám cây… đó…, thưa ngài.”

Ông Weasley nói:

“Thấy chưa anh Amos? Bất kể là ai thì cái kẻ đã gọi lên Dấu hiệu Đen ấy đã độn thổ ngay sau khi thực hiện xong, quẳng lại cây đũa phép của Harry . Đúng là một mưu chước khôn ngoan khi không dùng chính cây đũa phép của mình, vì cây đũa phép có thể phản phé. Và Winky đây thực ra chỉ xui xẻo gặp phải cây đũa phép vào khoảnh thời khắc sau đó và lượm nó lên.”

Ông Diggory mất kiên nhẫn:

“Nhưng mà như vậy chứng tỏ nó có thể ở một nơi mà chỉ cách hiện trường vụ án này vài bước chân mà thôi. Yêu tinh! Mi có nhìn thấy ai không?”

Winky lại run và còn run dữ dội hơn bao giờ hết. Đôi mắt to cồ cộ của nó đảo từ ông Diggory sang ông Ludo Bagman , đến ông Crouch . Rồi nó nuốt khan mà nói:

“Thưa ngài… tôi không thấy… ai hết… không thấy ai hết.”

Ông Crouch sẵng giọng:

“Anh Amos, tôi hoàn toàn biết rằng, trong tiến trình bình thường của sự kiện, anh sẽ muốn câu lưu Winky về văn phòng bộ của anh để thẩm vấn. Tuy nhiên, tôi yêu cầu anh cho phép tôi giải quyết với nó.”

Ông Diggory không tỏ vẻ là ông có cân nhắc nhiều đến đề nghị đó, nhưng rõ ràng Harry nhận thấy ông Crouch là một nhân vật của Bộ Pháp Thuật quan trọng đến nỗi ông Diggory không dám từ chối yêu cầu của ông.

Ông Crouch nói thêm bằng giọng lạnh băng: “Ông có thể yên chí là nó sẽ bị trừng phạt đích đáng!”

Winky ngước lên nhìn ông Crouch , nước mắt ràn rụa. Nó lắp bắp van xin:

“Ông chủ ơi… ông chủ ơi… xin làm ơn…”

Ông Crouch trừng mắt ngó lại con gia tinh, mặt ông đanh lại như thế nào đó mà mỗi đường nét trên gương mặt đều hằn lên nét sắc cạnh. Trong cái nhìn của ông chẳng biểu lộ chút lòng thương hại nào hết. Ông chậm rãi nói:

“Tối nay Winky đã cư xử một cách mà ta không bao giờ có thể tin được. Ta bảo nó ở lại trong lều. Ta bảo nó ở lại trong đó trong thời gian ta đi ra ngoài giải quyết rắc rối. Và ta thấy là nó đã không nghe lời ta. Như vậy có nghĩa là mặc quần áo.”

“Không phải đâu!”

Winky hé

Trang: [<] 1,73,74,[75],76,77,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):