XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ffindor khi Dennis toe toét cười, giở cái nón ra, đặt trả lên ghế, và hối hả chạy về phía bàn Gryffindor để gặp anh nó. Nó quăng mình xuống một cái ghế trống, nói nheo nhéo:

“Anh Colin ơi, em bị té xuống hồ! Hay lắm! Có cái gì đó ở trong nước túm lấy em rồi đẩy em trở lên thuyền!”

Colin cũng hồi hộp không kém em nó:

“Tuyệt vời! Chắc là con mực khổng lồ đó Dennis!”

“Ái chà!”

Dennis kêu lên, như thể không ai, cho dù trong những giấc mơ điên khùng nhất, có thể mơ được điều gì hay hơn là bị quăng xuống một cái hồ sâu thăm thẳm trong cơn mưa bão mịt mùng, rồi lại được một con quái vật biển khổng lồ đẩy ra khỏi mặt nước.

“Dennis! Dennis à! Có thấy anh ngồi đằng kia không? Anh tóc đen đeo mắt kiếng đó? Thấy ẩnh không? Biết ảnh là ai không , Dennis?”

Harry quay mặt đi, bắt đầu chăm chú nhìn cái nón phân loại đang phân loại đến Emma Dobbs.

Cuộc phân loại tiếp tục; các cô bé và cậu bé , từng đứa một, đeo theo nỗi sợ hãi nhiều ít khác nhau trên gương mặt , leo lên cái ghế ba cẳng ngồi. Khi giáo sư McGonagall qua vần L trong danh sách của bà, dòng lính mới tò te ấy ngắn đi một cách chậm đến sốt ruột.

Ron xoa cái bao tử của nó, rên:

“Ôi, lẹ lên giùm đi mà!”

Nick-Suýt-mất-đầu nói:

“Kìa, Ron, chuyện phân loại quan trọng hơn chuyện ăn uống chứ!”

Vừa lúc đó thì một con bé tên Laura Madley được phân vô nhà Hufflepuff .

Ron đốp chát ngay:

“Dĩ nhiên là quan trọng hơn một khi người ta đã chết rồi.”

Nick-Suýt-mất-đầu vỗ tay hoan hô khi Natalie McDonald gia nhập bàn Gryffindor .

“Ta hy vọng đám lính mới được tuyển cho nhà Gryffindor năm nay sẽ không đến nỗi tạp nham. Chúng ta đâu có muốn làm tiêu tùng vận đỏ của mình, phải không nào?”

Gryffindor đã giành được chức Vô địch Liên-Nhà trong suốt ba năm liền vừa qua.

“Pritchard, Graham!”

“Slytherin “

“Quirke, Orla!”

“Ravenclaw “

Và cuối cùng:

“Whitby, Kevin!”

“Hufflepuff “

Cuộc phân loại chấm dứt. Giáo sư cầm lại cái nón và xách cái ghế ba cẳng đem đi.

Ron nắm lấy dao nĩa và hau háu ngó cái đĩa vàng của mình.

“Tới giờ rồi đây!”

Giáo sư Dumbledore đã đứng lên. Cụ mỉm cười với đám học trò, hai tay cụ giang rộng chào mừng chúng. Cụ nói, giọng trầm ấm vang lên khắp Đại sảnh đường.

“Thầy chỉ có hai tiếng để nói với các con thôi. Tọng vô!”

“Dạ, nghe rồi!”

Harry vả Ron nói to khi mấy cái đĩa bỗng dưng đầy tú hụ thức ăn một cách hết sức huyền bí ngay trước mắt tụi nó.

Nick-Suýt-mất-đầu nhìn tụi Harry với vẻ tang thương thảm sầu. Harry, Ron và Hermione lấy đầy thức ăn vô đĩa của tụi nó.

Một miệng đầy nhóc khoai tây nghiền khiến cho câu nói Ron thoát ra ngọng nghịu:

“Aaaa… ‘ã… ‘ời… ‘úa…”

Nick-Suýt-mất-đầu suýt mất đầu nói:

“Các cô các cậu có được bữa tiệc tối nay như vậy là may lắm đó, biết không? Trước đó đã xảy chuyện rắc rối trong nhà bếp.”

Harry nói với miếng thịt bò tổ chảng trong miệng:

“Tại sao vậy? Chuyện gì đã xảy ra vậy bác?”

Nick-Suýt-mất-đầu lắc cái đầu làm nó đung đưa một cách khá nguy hiểm:

“Dĩ nhiên cũng lại là thằng quỷ siêu quậy Peeves !”

Nick-Suýt-mất-đầu kéo cái c

Trang: [<] 1,96,97,[98],99,100,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):