XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
áo xếp nếp của ông lên cao hơn một chút nữa.

“Chuyện cãi vã thông thường ấy mà, cậu cũng biết đấy. Thằng quỷ đó muốn dự tiệc… Chà, chuyện đó thì hầu như không thể được, cậu biết thằng quỷ đó như thế nào mà, mọi rợ hết chỗ can luôn, cứ thấy đĩa đồ ăn nào là nó chụp lấy quăng chơi. Chúng tôi mới họp Hội đồng Ma – THầy tu Mập những muốn tạo cho nó một cơ hội – nhưng mà theo ý tôi, không ngoan nhất là để Nam tước Đẫm máu ra tay.”

Nam tước đẫm máu là con ma nhà Slytherin , một bóng ma tiều tụy hốc hác thê lương dật dờ trong tấm vải hoen ố vết máu bạc. Nam tước Đẫm máu là kẻ duy nhất ở Hogwarts có thể kiềm chế được Peeves .

Ron nói một giọng u ám:

“Ừ, tụi này cứ tưởng Peeves đang bị cáu chuyện gì đó. Vậy là nó đã làm gì trong nhà bếp?”

Nick-Suýt-mất-đầu nhún vai:

“Ối, chuyện bình thường ấy mà. Cướp phá và quậy cho bát nháo lên! Nồi niêuu xoong chảo văng tứ tán. Bơi cả trong canh của người ta. Làm cho bọn gia tinh phát khùng lên…”

Xoảng!

Hermione làm rớt cái cốc bằng vàng của cô bé. Nước bí rợ văng bắn tung tóe trên tấm khăn trải bàn, làm hoen ố mấy khoảng vải màu cam, nhưng Hermione chẳng bận tâm đến. Cô bé có vẻ kinh ngạc sững sờ, đăm đăm ngó Nick-Suýt-mất-đầu :

“Ở đây có gia tinh nữa sao? Ở trường Hogwarts này á?”

Nick-Suýt-mất-đầu nhìn cô bé, rất ngạc nhiên với phản ứng của Hermione :

“Đương nhiên là có. Và tôi tin là tụi nó ở đây với số lượng đông nhất nước Anh, có hơn cả trăm ấy.”

Hermione nói:

“Tôi chưa bao giờ thấy một con gia tinh nào ở đây cả.”

Nick-Suýt-mất-đầu nói:

“Ừ, tụi gia tinh ít khi nào rời khỏi nhà bếp lắm. Chỉ có ban đêm tụi nó mới lên đây làm mấy chuyện lặt vặt như lau dọn… nhóm lò… và vân vân. Ý tôi muốn nói là các cô các cậu đâu cần phải nhìn thấy tụi nó hả? Đó là đặc điểm tốt của những con gia tinh, rằng các cô các cậu không nhận thấy sự tồn tại của chúng.

Hermione đăm đăm ngó Nick-Suýt-mất-đầu . Cô bé nói:

“Nhưng mà họ có được trả lương không? Họ có được nghỉ lễ không? Và… nghỉ bệnh, và hưu bổng, và các thứ khác.”

Nick-Suýt-mất-đầu cười một hồi nghe dòn đến nỗi cái cổ áo xếp nếp bị trật ra và cái đầu của ông bị rớt ra lặc lìa, chỉ còn một phân da thịt hay cỡ đó dính vô cái cần cổ. Ông nói:

“Nghỉ bệnh và hưu bổng hả?”

Nick-Suýt-mất-đầu đẩy cái đầu đứng lại trên vai và lại gắn nó đâu vô đó bằng cái cổ áo xếp nếp.

“Gia tinh không hề muốn có nghỉ bệnh và hưu bổng!”

Hermione nhìn xuống cái đĩa đồ ăn ngồn ngộn mà cô bé thực ra cũng chưa đụng tới. Nhưng cô bé đặt dao, nĩa xuống và đẩy đĩa đồ ăn xê ra.

Ron nói chuyện, mấy mẩu bánh mì Yorkshire cứ vô ý phun vô mặt Harry .

“Ôi, thế là… ái-đầu-gối… của mình. Úi da… xin lỗi nha, Harry …”

Nó nuốt ức đồ ăn trong miệng, nói với Hermione :

“Bồ có nhịn ăn chết đói thì tụi nó cũng đâu có được nghỉ bệnh đâu?”

Hermione thở một cách khó nhọc, hơi thở phì phì ra lỗ mũi. Cô bé nói:

“Lao động nô lệ. Chính cái đó làm ra bữa ăn này. Lao động nô lệ!”

Và cô bé nhất định không thèm ăn tới một miếng nào hết.

Mưa vẫn trút nước ào ào bên ngoài, vỗ vào kính cửa sổ cao và tối đen nghe ầm ầm như vỗ trống. Một chu

Trang: [<] 1,97,98,[99],100,101,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):