XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ra trước đôi mắt của Harry. "Ồ, ta đã giải quyết được vấn đề" Ông nói, cái áo của ổng căng ra khi ông gồng người lên "Mày có thể ra khỏi nhà này đó, thằng oắt!"

"Cái gì cơ ạ" Harry nói.

"Mày nghe thấy tao nói đó - CÚT RA!" Dượng Vernon rống lên, ngay cả dì Petunia và Dudley cũng nhảy dựng lên "CÚT RA! CÚT RA! Tao nghĩ mày phải làm việc này lâu rồi chớ! Những con cú đến nơi đây như thể đây là nhà nghỉ của bọn chúng vậy, Bánh Pudding thì vỡ tan ra, cả nửa phòng khách thì bị phá tan hoang, Dudley thì mọc đuôi, Marge thì nhảy trên mái nhà và cái xe Ford Angila bay đó - RA ĐI! CÚT ĐI! Mày phải làm đó! Mày là quá khứ rồi! Mày sẽ không ở đây thì sẽ không còn kẻ điên khùng nào còn để ý đến mày, mày không gây nguy hiểm đến vợ con tao nữa, mày không mang những rắc rối đến cho bọn tao. Nếu mày còn muốn đi theo con đường vô tích sự của ba má mày, thì tao cho đó! ĐI ĐI!"

Harry đứng phắt dậy. Những bức thư từ Viện, Ông Weasley và chú Sirius đang ở trong tay trái cậu. Đừng có mà rời khỏi nhà nữa, không cần biết thế nào. ĐỪNG CÓ MÀ RỜI NHÀ CỦA DƯỢNG VÀ DÌ CON.

"Mày nghe thấy tao nói chớ!" Dượng Vernon nói, hướng về phía trước, cái mặt tái đồ sộ của ông ta đang đến ngày một gần Harry, cậu chỉ muốn nhổ vào mặt ổng một cái. "Mày đi đi! Mày phải rời khỏi nhà này trong vòng nửa giờ nữa! Tao sẽ theo sát mày! Cút ngay đi và đừng bước vào cửa nhà tao nữa! Tại sao mày lại không bị giam luôn trong cái chỗ ở đầu tiên của mày nhỉ, Tao không hiểu nữa, Marge nói đúng đó, đó phải là trại trẻ mồ côi. Mày đáng bị đuổi đi vì phụ lòng tốt của chúng tao, như vậy thì chúng tao mới không bị mất mặt vì mày, như vậy thì chúng tao mới sống bình thường được, nhưng mày đã đày đoạ chúng tao ngay từ đầu và tao đã có quá đủ -CÚ- rồi đó!"

Con cú thứ năm bay qua ống khói quá nhanh đến nối đập đầu xuống đất trước khi bay trở lại với một tiếng rúc thiệt là to. Harry với tay để tháo bức thư gói trong một phong bì màu đỏ ra, nhưng nó đã bay qua đầu cậu, bay thẳng đến chỗ dì Petunia, dì đã thét lên và ngồi xuống, tay ôm lấy đầu. Con cú thả cái phong bì xuống đầu bà, quay lại, và bay thẳng lên ống khói.

Harry chạy thiệt nhanh ra để nhặt bức thư, nhưng dì Petunia đã đánh bật cậu ra để chộp lấy bức thư đó.

"Dì có thể mở nếu muốn" Harry nói, "Nhưng đằng nào thì con cũng sẽ nghe xem nó nói gì. Đó là một bức thư sấm."

"ĐỪNG mở ra, Petunia!" Dượng Vernon gào lên "Đừng có mà động vào, sẽ gặp nguy hiểm đó"

"Nó gửi cho em mà" Dì Petunia nói trong một giọng sốc. "Nó đề địa chỉ cho em, anh Vernon, nhìn này! Bà Petunia Dursleys, Trong bếp, Số Bốn, Đường Privet Drive."

Bà ta nín thở, kinh khiếp. Cái phong bì đỏ bắt đầu có khói.

"Dì mở ra đi!" Harry thúc bà "Hãy mở ra đi, đang nào thì nó cũng nói mà"

"Không"

Tay dì Petunia run lên. Bà nhìn khắp phòng bếp và nghĩ cho mình một lối thoát, nhưng đã quá muộn, cái phong bì đã cháy, Dì Petunia hét lên và làm rơi nó.

Một giọng nói hãi hùng tràn đầy khu phòng bếp, vang xa trong không gian đó, đang phát ra từ cái phong bì cháy trên bàn.

"Hãy nhớ giây phút cuối cùng của ta, Petunia."

Dì Petunia nhìn như là có vẻ bà ta bị ngất đi vậy. Người bà trượt xuống cái ghế bên cạnh Dudley, tay che mặt. Phần còn lại của cái phong bì cháy âm ỉ thành tro trong sự tĩnh lặng.

"Cái gì vậy," Dượng Vernon nói một cách hoảng loạn "Cái gì đó, Tôi không - Petunia?"

Dì Petuni

Trang: [<] 1,19,20,[21],22,23,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):