Old school Easter eggs.
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
a chẳng nói chẳng rằng. Dudley đang nhìn chằm chằm một cách ngu độn vào mẹ nó, mồm nó vẫn há hốc. Cái sự câm lặng tăng lên kinh khủng. Harry nhìn dì của cậu, hoàn toàn bối rối, đầu cậu đau nhoi nhói.

"Petunia, em yêu?" Dượng Vernon nói một cách sợ hãi "P...Petunia?"

Bà ta ngẩng đầu lên. Bà ta vẫn còn hoảng lắm. Bà ta nuốt nước bọt.

"Thằng bé - thằng bé sẽ được ở nhà ta, anh Vernon." Bà ta nói một cách yếu ớt.

"C...Cái quái gì cơ?"

"Nó sẽ ở đây." Bà nói. Bà ta không nhìn vào Harry. Dì Petunia điều khiển lại đuợc chân mình.

"Nó... nhưng mà Petunia..."

"Nếu chúng ta vứt nó ra ngoài đường, hàng xóm sẽ đồn ầm lên." Bà nói. Bà thu hồi lại nhanh chóng sự nhanh nhẹn một cách không bình thường, cái cách xử sự hay cáu gắt, mặc dù bà ta vẫn còn tái nhợt. "Họ sẽ hỏi qua hỏi lại nhiều, họ muốn hỏi xem Harry đi đâu. Chúng ta phải cho nó ở lại"

Dượng Vernon xì hơi như một cái lốp cũ:

"Nhưng Petunia, em..."

Dì Petunia bỏ qua lời nói của ông ta. Bà đến chỗ Harry "Con sẽ ở phòng con" Bà nói. "Con sẽ không rời khỏi đây. Bây giờ thì về giường ngủ đi." Harry không cử dộng được "Cái thư sấm đó từ đâu tới?"

"Đừng hỏi câu đó." Dì Petunia cáu kỉnh

"Dì còn liên lạc với phù thuỷ à?"

"Ta bảo con lên giường!"

"Cái đó nghĩa là gì? Nhớ cái giây phút cuối cùng gì?"

"Đi lên giường!"

"Như thế nào -?"

"CON NGHE DÌ NÓI KHÔNG, BY GIỜ CON PHẢI LÊN GIƯỜNG!"





Chương 3 Đoàn vệ sĩ tiên phong





Cháu đã bị tấn công bởi những tên Dementor 0 và cháu có thể bị trục xuất khỏi Hogwarts. Cháu muốn biết chuyện gì đã xảy ra và khi nào thì cháu có thể thoát khỏi đây.

Harry chép lại những từ đó vào ba tấm da dê ngay khi nó về đến phòng ngủ. Nó đề địa chỉ tấm đầu cho Sirius, tấm thứ nhì cho Ron và tấm thứ ba cho Hermione. Con cú của nó, Hedwig, đã đi săn; cái lồng của nó trống rỗng trên bàn. Harry đi tới đi lui trong phòng đợi con cú trở về, đầu nó giật thịch, óc nó quá dằn vặt nên không sao ngủ được dù cho mắt nó đã cay xè và nhức nhối vì mỏi mệt. Lưng nó mỏi nhừ khi phải đỡ Dudley về nhà, và hai cục u của nó chỗ cánh cửa sổ và nắm đấm của Dudley nện vào đang đau nhói. Nó đi đi lại lại, lại trở nên giận dữ và thất vọng. nghiến răng và siết nắm đấm lại, ném những cái nhìn giận dữ vào bầu trời vắng lặng lấp lánh ánh sao mỗi khi nó đi ngang cửa sổ. Những tên Giám Ngục được sai tới để hạ nó, bà Figg và Mundungus Fletcher bí mật bám đuôi nó, rồi việc bị đình chỉ học tập tại Hogwarts và phiên toà tại Bộ Phép Thuật – và rồi vẫn không có ai chịu nói với nó rằng chuyện gì đang xảy ra.

Và cái gì, cái gì được nói trong cái thư Sấm kia? Giọng của ai đã vẳng lại đầy ghê rợn và hăm doạ xuyên suốt căn bếp?

Vì sao mà nó vẫn bị kẹt lại đây mà chẳng biết được tin tức gì? Vì sao mà mọi người đều coi nó nhưng một đứa trẻ bướng bỉnh? Đừng dùng đến bất kỳ phép thuật, ở yên trong nhà…

Nó sút vào valy đựng hành lý đi học của nó khi nó đi ngang qua, nhưng cơn giận dữ của nó càng dịu thì lại nó lại càng cảm thấy tệ hại hơn nhiều, khi mà bây giờ nó có thêm những vết thương bén nhọn ở ngón chân để thêm vào những vết thương ở phần còn lại của cơ thể nó.

Ngay khi nó vừa khập khiểng đi qua cửa sổ, Hedwig sà vào như một bóng ma nhỏ, cánh nó phát

Trang: [<] 1,20,21,[22],23,24,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):