XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
n nhà, tâm tưởng kiệt quệ của nó chẳng còn phản ứng khi dượng nó đi vào phòng ngủ. Harry chậm chạp liếc nhìn ông. Dượng Vernon đang mặt bộ đồ trang trọng nhất và tỏ ra rất tự mãn.

“Chúng tao đi ra ngoài,” ông nói

“Xin lỗi?”

“Chúng tao – tức là, dì mày, Dudley và tao – đi ra ngoài.”

“Tốt thôi,” Harry chán nản nói, lại nhìn lên trần nhà.

“Mày không được rời khỏi phòng mày trong khi bọn tao ra ngoài.”

“OK.”

“Mày không được đụng đến tivi, máy hát hoặc bất kỳ vật gì của chúng tao.”

“Được.”

“Mày không được ăn cắp thức ăn trong tủ lạnh.”

“OK.”

“Tao sẽ khoá cửa phòng mày.”

“Dượng cứ làm.”

Dượng Vernon nhìn chằm chằm Harry, rõ ràng là nghi ngờ trước việc thiếu vắng một cuộc tranh cãi, đoạn nhảy ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại. Harry nghe tiếng chìa khoá quay trong ổ khoá và tiếng bước chân của dượng Vernon nặng nề đi xuống cầu thang. Sau vài phút nó nghe thấy tiếng cửa xe dập lại, tiếng máy xe khởi động, và âm thanh không lẫn vào đâu được khi chiếc xe lướt ra từ chỗ đậu.

Harry chẳng có cảm giác đặc biệt gì về việc nhà Dursley rời đi. Chẳng có gì khác biệt với nó về việc họ có ở nhà hay không. Thậm chí nó còn không thể tập trung năng lượng để đứng dậy và mở đèn. Căn phòng trở nên tối tăm hơn nhiều khi mà nó nằm nghe những âm thanh của màn đêm vẳng qua cửa sổ mà lúc nào nó cũng để mở, chờ đợi những khoảnh khắc thiêng liêng khi mà con Hedwig trở lại.

Ngôi nhà trống rỗng cọt kẹt chung quanh nó. Những đường ống ùng ục. Harry nằm đó, ngơ ngẩn, không nghĩ ngợi, tê tái trong đau khổ.

Rồi, vẳng rừ xa, nó nghe một tiếng động loảng xoảng dưới bếp.

Nó ngồi lên, tập trung nghe ngóng. Nhà Dursley chưa thể về được, còn sớm quá, và nếu vậy thì nó đã phải nghe tiếng xe của họ.

Vài giây im lặng trôi qua, rồi lại có tiếng động.

Ăn trộm, nó nghĩ, trượt ra khỏi giường – nhưng đến giây thứ hai thì nó nghĩ rằng bọn trộm thì phải cố sức giấu tiếng động đi , và bất kỳ ai đi trong bếp thì cũng không thể tạo ra những tiếng ầm ĩ như vậy được.

Nó vồ lấy cây đũa thần bên cạnh bàn và đứng đối mặt với cạnh cửa phòng ngủ, tâp trung tinh thần lắng nghe. Khoảnh khắc tiếp theo, nó nhảy dựng lên khi cái ổ khoá phát ra một tiếng click lớn và cửa phòng nó mở tung ra.

Harry đứng sững như trời trồng, nhìn xuyên qua cánh cửa mở toàng vào khoảng tối đen phía dưới, giỏng tai lên để nghe những tiếng động tiếp theo, nhưng chẳng có gì cả. Nó ngần ngừ một thoáng, rồi nhanh chóng và lặng lẽ đi ra khỏi phòng, tiến về đầu cầu thang.

Tim nó đập mạnh đến nỗi như muốn nhảy lên đến tận cổ họng. Có người đang đứng ở trong tiền sảnh tối om bên dưới, ánh đèn đường rọi bóng họ qua cánh cửa kiếng; họ có tám hoặc chín người, và cả đám họ, theo như những gì nó thấy, đều đang nhìn nó.

“Nhóc, hạ đũa thần xuống đi, trước khi con lấy đi mắt của ai đó,” một giọng nói càu nhàu vang lên.

Tim Harry nhảy loạn lên không sao điều khiển được. Nó biết giọng nói này, nhưng nó không hạ đũa xuống.

“Giáo sư Moody?” nó nói, không tin tưởng.

“Ta không biết nhiều về cái tiếng “Giáo sư” ấy,” vẫn cái giọng càu nhàu, “ta chưa được dạy nhiều lắm, phải không? Xuống đây, bọn ta muốn nhìn con tường tận.”

Harr

Trang: [<] 1,22,23,[24],25,26,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):