>
“Con khoẻ không?” ông hỏi, nhìn sát Harry.
“Kh-khoẻ”
Harry khó mà tin rằng đây là sự thật. Bốn tuần chẳng có gì, dù là một chỉ dẫn nhỏ nhất về một kế hoạch đưa nó khỏi đường Privet, rồi thình lình cả một đám phù thuỷ đứng rõ-rành-rành trong nhà như thể mọi chuyện đã được sắp xếp từ lâu. Nó nhìn những người đứng chung quanh Lupin; họ vẫn đứng ngấu nghiến nhìn nó. Nó cảm thấy rất rõ rằng nó đã không chải đầu suốt bốn ngày nay.
“Con – mọi người đã gặp may khi nhà Dudley đã ra ngoài…” nó lắp bắp.
“May mắn, ha!” người phụ nữ tóc violet nói. “Chính ta là người đã dụ họ ra khỏi nhà. Gửi một lá thư bằng bưu điện của dân Muggle nói với họ rằng họ đã được vào lọt vòng chung kết Cuộc Thi Giữ Cho Bãi Cỏ Ngoại Ô Sạch Đẹp Toàn Nước Anh. Họ liền vội vã đi lãnh giải ngay… hoặc họ nghĩ là họ đang làm thế.”
Harry nhanh chóng tưởng ra khuôn mặt của dượng Vernon khi ông biết rằng chả có Cuộc Thi Giữ Cho Bãi Cỏ Ngoại Ô Sạch Đẹp Toàn Nước Anh nào cả.
“Chúng ta sẽ đi phải không?” nó hỏi. “Đi sớm chứ?”
“Gần như là tức thời,” Lupin nói “chúng ta chỉ đợi cho mọi thứ rõ ràng.”
“Chúng ta đi đâu? The Burrow?” Harry khấp khởi hỏi.
“Không phải đi The Burrow, không” Lupin nói, dẫn Harry vào bếp; mớ phù thuỷ kia đi theo, tất cả cặp mắt vẫn tò mò nhìn Harry. “Mạo hiểm quá. Chúng ta đặt tổng hành dinh ở một nơi không thể phát hiện ra. Nó hơi mất thời gian…”
Moody Mắt Điên bây giờ đã ngồi tại cái bàn trong bếp và nốc cái thứ rượu trong cái bình ông đeo bên hông, con mắt phép của ông xoay tròn mọi hướng, nhìn kỹ mọi dụng cụ làm bếp của nhà Dursley.
“Đây là Alastor Moody, Harry,” Lupin tiếp tục, chỉ về phía Moody.
“Vâng, con biết rồi,” Harry nói một cách không thoải mái lắm. Thật là lạ khi giới thiệu nó với một người mà nó nghĩ rằng đã biết cả năm rồi.
“Và đây là Nymphadora –“
“Đừng gọi tôi là Nymphadora, Remus,” nguời nữ phù thuỷ trẻ nói một cái rùng mình “Tonks thôi.”
“Nymphadora Tonks, người muốn mọi người chỉ biết họ của mình” Lupin kết thúc.
“Anh cũng sẽ vậy nếu như anh lừa một người mẹ đã gọi anh là Nymphadora,” Tonks lầm bầm.
“Và đây là Kingsley Shacklebolt.” Ông chỉ một người phù thuỷ cao vận đồ đen đang cúi chào, “Elphias Doge.” Người phụ thuỷ có giọng khò khè gật đầu. “Dedaluss Diggle-“
“Chúng tôi đã gặp nhau trước đây,” Diggle kêu lên the thé, đánh rơi cái mũ vành màu violet.
“Emmeline Vance.” Một phù thuỷ dáng điệu oai vệ với một cái khăn choàng xanh rực quấn quanh đầu,
“Sturgis Podmore,” Một phù thuỷ cằm bạnh với một mái tóc quăn màu rơm.
“Và Hestia Jones” Một nữ phù thuỷ má hồng tóc đen khẽ nhún người gần cái lò nướng bánh.
Harry cúi đầu một cách khốn khổ với mỗi người trong bọn họ khi họ được giới thiệu. Nó ước sao họ nhìn vào một cái gì khác hơn là nhìn về phía nó; nó giống như là lình lình được dẫn ra sân khấu. Nó tự hỏi vì sao mà nhiều người bọn họ có mặt ở đây thế.
“Một số lượng đáng ngạc nhiên những người tình nguyện đến với con,” Lupin nói, như thể ông đọc được suy nghĩ của Harry; khoé miệng ông khẽ giật nhẹ.
“Đúng vậy, ừ, càng đông càng tốt” Moody cay độc nói. “Chúng ta là đội bảo vệ của con, Potter.”
“Chúng ta chỉ đợi có dấu hi
Trang:
[<] 1,
24,
25,[26],
27,
28,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):